Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 94: Đuổi​

Cơn đau ập đến. Thấu xương.

Mạng sườn bên trái nhói lên mỗi lần tao hít vào một ngụm không khí. Tao mở mắt. Ánh nắng trưa gay gắt hắt qua khe cửa sổ rọi thẳng vào mặt. Thuốc giảm đau và cồn đỏ bôi kín người làm tao có cảm giác mình vừa bị nướng xém trên một cái chảo gang.

Bên kia phòng, thằng Khánh đang nằm sấp. Tấm lưng trần của nó chằng chịt những vệt bầm tím. Nó rên lên một tiếng hừ hừ trong cổ họng, cựa mình định trở dậy nhưng lại gục xuống đệm.

Tao chống tay xuống nền gạch men, nghiến răng lết người ngồi dậy. Các khớp xương kêu răng rắc.

Chưa kịp định thần xem hôm nay là thứ mấy, một luồng âm thanh the thé rít lên từ dưới giếng trời, xé toạc cái không khí tĩnh lặng của buổi trưa.





– Thằng An! Thằng Khánh! Con Mai Anh! Ba đứa chúng mày vác mặt xuống đây cho tao! Ngay lập tức!

Giọng bà Hồng. Vang dội, chát chúa. Đéo có một chút kiêng nể nào.

Tao đưa tay vuốt mặt. Cục máu đông ở khóe môi căng ra, rát buốt. Tao đá nhẹ vào chân thằng Khánh.

– Dậy. Tòa án gọi kìa.

Ba đứa tao lết xuống tầng một. Mai Anh đi trước, dáng đi tập tễnh, khuỷu tay và đầu gối dán băng gạc trắng toát. Tao và Khánh đi sau, bám vào lan can cầu thang sắt mà bước.

Dưới phòng khách. Bà Hồng đứng chống nạnh ngay cạnh cái bể cá rồng phong thủy. Mặt bà đằng đằng sát khí.

– Tao cho thuê trọ chứ đéo phải chứa chấp giang hồ! – Bà Hồng chỉ thẳng ngón tay mập mạp vào mặt ba đứa tao, xả một tràng không vấp chữ nào. – Nửa đêm nửa hôm kéo cả bầy đàn vác tuýp sắt đến gõ cổng. Chúng mày định dỡ nhà tao ra à? Rước họa vào thân rồi kéo cả cái xóm này chết chùm theo chúng mày hả?

Bà hất cằm, ánh mắt nhìn lướt qua những vết thương trên người bọn tao. Không có một tia xót xa. Chỉ có sự ghê tởm của một người sợ rắc rối ảnh hưởng đến nồi cơm của mình.

– Giờ cũng giữa tháng rồi. Tao cho chúng mày nốt đến hết tháng để tìm chỗ khác. Xong dọn đồ, trả phòng, cuốn xéo khỏi cái nhà này cho tao! Cọc tao trả đủ đéo thiếu một xu. Tao cần sự bình yên!

Bản án đuổi cổ được tuyên. Dứt khoát. Cạn tàu ráo máng.

Tao đứng đó. Hai tay đút vào túi quần đùi.

Thằng Khánh định mở mồm chửi thề, nhưng tao huých cùi chỏ vào eo nó, cản lại. Mai Anh thì khoanh tay, nhếch mép cười khẩy, mắt dán chặt vào cái cửa gỗ lim đóng im ỉm sau lưng bà Hồng.

Tao cũng nhìn cái cánh cửa ấy.

Cái cánh cửa đêm qua đã đóng sập lại cái rầm. Tiếng chốt khóa kim loại trượt qua lỗ mộng khô khốc, nhốt bọn tao lại ngoài sân cùng với đám côn đồ say máu.

Sự lạnh nhạt của những kẻ lọc lõi ở cái thành phố này nó phũ phàng đến mức đéo cần phải bóc trần thêm nữa.

Tao gật đầu. Một cái gật đầu dứt khoát.

– Vâng. Bọn cháu dọn. Cảm ơn cô.

Tao quay lưng, bước ngược lên cầu thang. Không một lời van xin. Không một câu thanh minh hay nài nỉ. Tao đéo việc gì phải hạ mình trước một người sẵn sàng đóng cửa mặc kệ sự sống chết của tao.

Về đến phòng 302.

Mai Anh lách người bước vào theo. Ả ngồi vắt chân trên cái mép giường, tay cầm cái dũa móng mài mài vào cái móng tay bị gãy nát bét đêm qua. Giao diện “nữ trung hào kiệt” lấy lưng đỡ đòn bay sạch. Bà chị đỏng đảnh, yêu sách đã quay trở lại.

– Chúng mày xách xe đi lùng quanh khu Cầu Giấy đi. – Ả hất hàm, không nhìn tao và Khánh. – Chị mày yêu cầu phòng phải rộng, thoáng. Cửa sổ to. Chỗ phơi đồ riêng. Nhà vệ sinh khép kín có nóng lạnh. Và cấm tuyệt đối có gián!

Ả thổi phù đám bụi móng tay, ngước lên.

– Tìm được mấy chỗ ưng mắt thì về báo cáo để chị đi nghiệm thu. Rõ chưa?

Thằng Khánh há hốc mồm. Nó ôm cái mạn sườn đang bôi thuốc đỏ, gắt lên:
– Bà bị điên à? Thân tàn ma dại thế này, lết đi vệ sinh còn khó, bắt bọn tôi xách xe phơi nắng đi cò đất cho bà?

Mai Anh dừng dũa móng. Ả nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh. Ánh mắt sắc lẻm, ả vỗ nhẹ vào cái bả vai đang dán băng gạc của mình.

– Thế đêm qua đứa nào lấy lưng làm bia đỡ đạn cho hai thằng ranh con chúng mày?

Khánh cứng họng. Nó nuốt nước bọt, quay mặt đi chỗ khác.

Món nợ máu này quá nặng. Đéo cãi được. Tao chép miệng, vơ lấy cái áo phông mặc vào người, ném chùm chìa khóa cho Khánh.

– Đi thôi. Ra kiếm cái gì ăn rồi đi tìm. Nằm đây cãi nhau cũng đéo đẻ ra nhà mới được.

Giữa trưa nắng gắt. Hai thằng thương binh lết lên con Wave ghẻ.

Bọn tao rà xe qua từng cái ngõ ngách ở Dịch Vọng, Hồ Tùng Mậu, Mai Dịch. Bám theo những tờ giấy A4 dán nham nhở trên cột điện.

Phòng rẻ thì tối tăm, ẩm thấp, tường mốc xanh mốc đỏ y hệt cái ngõ 165. Phòng đẹp, khép kín, đáp ứng đủ tiêu chuẩn của Mai Anh thì giá trên trời. Lại còn bắt cọc ba tháng, thanh toán sáu tháng một lần. Ảo ma canada thật sự.

Ba giờ chiều.

Hai thằng tấp vào một quán trà đá vỉa hè gốc xà cừ. Mồ hôi túa ra rát buốt những vết xước trên mặt. Tao uống ực một hơi cạn cốc nhân trần đá, thở hắt ra. Bế tắc.

Điện thoại trong túi quần rung lên. Thằng Long.

– Hai thằng thương binh sống chết thế nào rồi? Đã đi lại được chưa hay vẫn nằm bẹp? – Giọng nó nhởn nhơ vang lên.

– Đang phơi thây ngoài đường đây. Bà Hồng đuổi cổ rồi. Đang phải đi tìm ổ mới cho cả bà Mai Anh.

Tao tóm tắt nhanh gọn tình hình. Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.

– Gửi định vị đi. Tao ra ngay.

Mười lăm phút sau, con SH trắng muốt đỗ xịch trước quán trà đá. Long bước xuống, quần áo là lượt, kính râm che nửa mặt. Nó kéo ghế nhựa ngồi xuống, gọi một cốc trà đá, nghe tao với thằng Khánh thi nhau cằn nhằn về mớ phòng trọ hãm tài vừa xem.

Long đẩy gọng kính lên. Nó nhìn hai thằng tao bằng nửa con mắt.

– Bọn mày tư duy chán vãi lìn.

Nó gõ ngón tay xuống mặt bàn nhựa.

– Cửa hàng Alo Phụ Kiện hiện tại đang có lãi đều đúng không? Nhưng cái ki-ốt 15 mét vuông đấy sắp nhét đéo đủ hàng rồi. Tuần trước tao vừa phải từ chối một mối nhập sỉ ốp lưng vì đéo có kho chứa. Bọn mày hiểu ý tao muốn nói gì chưa?

Tao nhíu mày.

– Ý mày là sao?

– Gộp tiền lại. – Long rành rọt từng chữ. Cái chất tư bản, đầu tư hiện rõ mồn một. – Tiền thuê nhà của ba đứa mày, cộng thêm trích một phần lợi nhuận của cửa hàng. Thuê nguyên một căn nhà trong ngõ, hoặc một cái chung cư mini rộng rãi.

Nó lấy ngón tay vạch những đường vô hình trên mặt bàn.

– Tầng một, hoặc phòng khách, dọn sạch đi làm kho chứa hàng. Nhập số lượng lớn về vứt đấy. Setup không gian bối cảnh các thứ, quay video rồi bán hàng tại nhà luôn. Các phòng ngủ còn lại chia cho ba đứa mày. Đéo chung đụng, đéo chung chủ. Tự do giờ giấc. Một công đôi việc. Tối ưu hóa dòng tiền.

Não tao nảy số.

Đúng. Đéo sai một ly. Dòng tiền xoay vòng, chi phí mặt bằng được khấu hao vào chi phí sinh hoạt. Mở rộng được kho hàng đồng nghĩa với việc ép được giá sỉ từ bọn buôn chợ Trời.

Tao rút điện thoại, bấm số gọi ngay cho Mai Anh.

Bật loa ngoài. Tao trình bày lại nguyên văn kế hoạch của thằng Long.

– Duyệt! – Giọng Mai Anh vang lên lanh lảnh không cần suy nghĩ đến giây thứ hai. – Ở nhà nguyên căn càng tốt. Chị mày thích có bếp riêng để nấu ăn, có phòng khách để chụp ảnh sống ảo. Gộp tiền vào thuê luôn, đắt tí cũng được.

Tút. Ả cúp máy. Quyết đoán y hệt cái cách ả nhảy vào đỡ đòn.

Tao đút điện thoại vào túi. Nhìn sang thằng Khánh. Nó gật gù đắc ý. Vấn đề được giải quyết. Cuộc lật đổ bà chủ trọ không phải là một bước lùi, nó là cú hích để bọn tao chuyển mình.

Nhưng trong cái đầu đang tính toán lợi nhuận của tao, một ý nghĩ khác vừa xẹt qua.

Thuê nhà nguyên căn. Ở chung.

Nghĩa là tao sẽ chung một mái nhà, dùng chung một cái máy giặt, chung một không gian sinh hoạt với Mai Anh.

Hình ảnh ả mặc cái váy lụa ngủ mỏng dính, lượn lờ rót nước trong bếp vào lúc nửa đêm bỗng nhiên dội thẳng vào não. Cái mùi nước hoa nồng nàn, cái khe ngực lấp ló dưới ánh đèn vàng. Một không gian khép kín hoàn toàn, đéo có ánh mắt soi mói của bà Hồng hay hàng xóm.

Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Một nụ cười của thằng đàn ông mang theo những ý nghĩ dâm dê, đen tối lẩn khuất. Tao vội vàng bưng cốc nhân trần lên uống để giấu cái mặt đang giãn ra vì thỏa mãn.

Sáu giờ chiều.

Tao và Khánh quay về phòng 302. Bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tao lấy mấy cái thùng carton nhặt ở cửa hàng về. Ném đống áo quần lộn xộn vào một thùng.

Góc bàn làm việc. Tao gom mớ tuốc nơ vít, kìm cắt, mỏ hàn vứt gọn vào túi đồ nghề. Bê cái hộp bánh Danisa thiếc – kho bạc của Alo Phụ Kiện – bỏ cẩn thận vào giữa lớp quần áo.

Tao đứng thẳng lưng. Vuốt mồ hôi trên trán.

Ánh mắt tao lướt qua mặt bàn gỗ ép. Vệt băng dính đen chia đôi ranh giới ngày nào giờ chỉ còn là một mảng keo dính nhớp nháp, xám xịt vì bám bụi.

Tao nhìn lên trần nhà thạch cao lốm đốm vết ố vàng. Nhìn cái quạt trần gỉ sét.

Rồi tao bước ra hành lang.

Mắt tao vô thức hướng về phía cuối dãy.

Cánh cửa phòng 304 đóng im ỉm. Lớp sơn xanh tróc lở ở góc dưới.

Ngân không còn ở đó.

Một cơn nhói nhẹ chọc vào lồng ngực. Rất nhanh nhưng buốt.

Tao nhớ lại cái hôm đi mua thịt lợn ở chợ cóc. Tao đã từng vẽ ra một cái viễn cảnh hoàn hảo. Một căn phòng có nhà vệ sinh khép kín, có bếp riêng. Tối về ăn cơm do nó nấu, đêm ôm nó ngủ ngửi mùi sả chanh. Tao đã từng cày cuốc để biến cái viễn cảnh đó thành sự thật.

Giờ thì tao sắp có nhà khép kín thật. Tao sắp có bếp riêng, có không gian riêng.

Nhưng người bước vào cái nhà đó cùng tao lại không phải là nó.

Cái đích đến tao đã chạm tới, nhưng cái lý do ban đầu để tao bắt đầu chạy thì đã tan biến giữa bầu trời tuyết lạnh lẽo ở Chiba.

Tao hít một hơi sâu. Không khí ngột ngạt của hành lang xộc vào phổi.

Tao quay vào phòng. Cầm cuộn băng dính đóng hàng lên. Kéo một đường dài.

Xoẹt.

Âm thanh xé nilon vang lên sắc lẹm, khô khốc. Tao dán chặt nắp thùng carton lại. Miết mạnh tay.

Dọn sạch. Đóng gói. Chuyển đi.

Cái xóm trọ 165 Cầu Giấy này, cùng với những kỷ niệm của những ngày đầu tiên chân ướt chân ráo bước vào đời, chính thức bị niêm phong. Tao đang chuẩn bị cho một cuộc chơi tiếp theo ở một cái sân rộng hơn, nhiều tiền hơn, và đầy rẫy những cám dỗ trần trụi hơn đang đợi tao ở phía trước.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng