Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 28: Luật ngầm và cái nắm tay trong túi áo​

Sáu giờ sáng.

Cái vòi nước bằng đồng ở bể rửa mặt chung đã bị rỉ sét một mảng xanh lè, nước nhỏ tong tỏng xuống đáy chậu xi măng tạo thành những vòng tròn lan tỏa đều đặn.

Tao đứng đó, mồm ngậm bàn chải đánh răng, mắt lờ đờ nhìn vào dòng nước đang chảy. Đêm qua tao ngủ chập chờn. Dư âm của bát cháo lòng và cái chạm môi vụng về làm não tao hoạt động quá công suất, trong khi cơ thể thì vẫn rệu rã vì tàn dư cơn sốt.

Tiếng dép lê loẹt quẹt vang lên từ phía cầu thang.

Không cần quay lại tao cũng biết là ai. Cái nhịp điệu bước chân nhẹ nhàng ấy khác hẳn tiếng giậm chân bình bịch như voi đi của thằng Khánh hay tiếng guốc nhọn lộc cộc của mấy bà chị đi làm sớm.





Ngân bước đến bên cạnh tao.

Nó đặt cái chậu rửa mặt xuống thành bể. Hôm nay nó mặc cái áo len cổ lọ màu be, tóc búi cao gọn gàng, lộ ra cái gáy trắng ngần mà hôm qua tay tao vừa chạm vào.

Không khí xung quanh đông đặc lại. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng cọ rửa sột soạt.

Tao liếc trộm sang. Mặt nó tỉnh bơ. Nó vặn vòi nước, vục mặt vào làn nước lạnh buốt, kì cọ kỹ càng như thể muốn trôi đi hết sự ngượng ngùng của tối qua.

– Dậy sớm thế? – Tao mở lời, nhổ bọt kem đánh răng ra, giọng cố tỏ ra bình thản nhất có thể.

– Ừ. Sắp thi giữa kỳ rồi. – Nó đáp gọn lỏn, không nhìn tao.

Tao với tay lấy cái cốc nhựa. Tay tao run một nhịp vô duyên, hay do cái thành bể trơn trượt vì rêu bám, cái bàn chải đánh răng trượt khỏi tay tao, rơi “cạch” xuống lòng bể nước chung.

Cùng một lúc, cả tao và Ngân đều thò tay xuống nhặt.

Những ngón tay tao chạm vào mu bàn tay nó dưới làn nước lạnh ngắt.

Tao giật mình rụt lại như chạm phải điện 220V. Ngân cũng khựng lại.

Bốn con mắt nhìn nhau qua làn hơi nước mờ mờ bốc lên từ miệng tao (do lạnh). Khoảng cách gần đến mức tao thấy rõ một nốt ruồi son nhỏ xíu dưới đuôi mắt trái của nó mà bình thường cái kính cận dày cộp đã che mất.

Trong một giây, cái ký ức về nụ hôn chiều qua ùa về, rõ mồn một.

Ngân nhặt cái bàn chải lên, đưa cho tao. Mặt nó hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt thì nghiêm túc lạ thường.

– Cầm lấy. Rửa cho sạch đi.

– Cảm ơn.

Tao cầm lấy cái bàn chải. Hai đứa đứng cạnh nhau, vai cách vai chừng mười phân. Không ai nói thêm câu nào, nhưng cái sự im lặng này nó không còn đáng sợ như hồi mới quen. Nó căng như dây đàn, chỉ chực chờ một ngón tay gảy vào là rung lên bần bật.

***

Bảy giờ kém mười lăm. Quán bún riêu đầu ngõ.

Hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng to đùng, mang theo mùi mắm tôm nồng nặc đặc trưng đánh thức cả con phố dậy.

Tao gọi hai bát bún riêu đầy đủ, thêm hai cái quẩy giòn tan. Lần này tao nhanh tay trả tiền trước khi Ngân kịp mở ví. Trong túi tao đang có tiền, và tao không muốn cái sự sòng phẳng thái quá làm hỏng bữa sáng đầu tiên sau “sự kiện chấn động”.

Ngân ngồi đối diện tao, gắp một miếng đậu phụ nóng hổi thổi phù phù.

– An này. – Nó gọi, giọng trầm xuống, mắt nhìn thẳng vào bát bún.

– Hả?

– Chuyện hôm qua…

Tim tao thót một cái. Tao dừng đũa, nuốt miếng bún chưa kịp nhai. Đến đoạn giải trình rồi đây.

– Tớ nghĩ là… – Ngân ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tao. – Ở xóm trọ, mình cứ bình thường như trước đi.

– Bình thường là sao? – Tao hỏi lại, hơi hụt hẫng. Ý nó là coi như chưa có gì xảy ra?

– Là vẫn xưng hô ông – tôi. Vẫn giữ khoảng cách. Đừng có tỏ ra quan tâm thái quá hay dính lấy nhau.

Nó cắn một miếng quẩy, nhai chậm rãi rồi giải thích tiếp:

– Cậu biết cái mồm thằng Khánh rồi đấy. Nó mà biết chuyện thì cả cái khu Cầu Giấy này biết. Nó sẽ trêu chọc, sẽ soi mói. Tớ không thích bị bàn tán. Với cả bà Hồng nữa, bà ấy ghét nhất chuyện yêu đương lăng nhăng trong khu trọ. Lỡ bà ấy ngứa mắt đuổi khéo thì mệt lắm.

Tao gật gù. Hợp lý. Cái sự đời tư ở khu trọ này nó mong manh lắm. Một cái liếc mắt đưa tình cũng có thể thành chủ đề đàm tiếu cho mấy bà bán nước chè đầu ngõ.

– Thế nghĩa là… mình diễn kịch à? – Tao hỏi.

– Không hẳn là diễn. Chỉ là giữ ý thôi. – Ngân lấy thìa khuấy nhẹ bát bún, rồi mỉm cười, một nụ cười tinh quái làm tao yên tâm hẳn. – Nhưng đấy là ở nhà. Còn khi đi riêng, ra khỏi cái ngõ 165 này… thì được phép thân hơn một tí.

– Thân hơn một tí là thế nào?

– Tự hiểu. Ăn nhanh đi không muộn học.

Nó gắp cho tao một miếng chả lá lốt từ bát nó sang bát tao. Hành động nhỏ, tự nhiên, nhưng mang tính xác nhận chủ quyền vãi chưởng.

Tao nhìn miếng chả nằm gọn trên đám bún trắng, cười thầm trong bụng.

Luật ngầm đã được thông qua. Một bản hợp đồng bí mật giữa hai kẻ đang tập làm người lớn.

***

Tối hôm đó, trời lạnh hơn hẳn. Gió mùa về sâu, mang theo cái hanh hao nứt nẻ da thịt.

Tao với Ngân đi dạo quanh hồ Thành Công. Không phải đi mua sách cũ hay tìm đồ ăn, chỉ đơn giản là đi bộ sau giờ học.

Tao mặc cái áo gió hai lớp màu đen đã bạc màu ở vai. Cái áo này tao mua hàng thùng từ năm lớp 11, khóa kéo đã hỏng một nửa, gió cứ thế lùa vào phần ngực lạnh buốt. Tao rùng mình, co ro đút hai tay vào túi quần bò, cố giữ ấm.

Ngân đi bên cạnh, quàng khăn len kín mít, chỉ hở mỗi đôi mắt và cái mũi đỏ ửng vì lạnh.

– Áo mỏng thế mà cũng đi ra đường. Cậu cậy mình khỏe à? Mới ốm dậy đấy. – Nó càu nhàu, giọng trách móc nhưng không gay gắt.

– Quên không mang áo khoác dày lên. Với cả… đi cạnh cậu thấy ấm rồi cần gì áo. – Tao buông một câu tán tỉnh sến súa học lỏm trên mạng.

Ngân lườm tao một cái cháy mặt:
– Bớt văn vở đi. Lạnh run cầm cập ra kia kìa.

Bọn tao đi dưới hàng cây liễu rủ ven hồ. Đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt nước gợn sóng đen ngòm. Xung quanh, mấy đôi tình nhân ngồi trên ghế đá ôm ấp nhau công khai, mặc kệ gió máy. Có đôi đi xe SH lướt qua, con bé ngồi sau cho cả hai tay vào túi áo khoác của thằng người yêu phía trước, đầu dựa vào lưng nó tình cảm vãi.

Tao nhìn theo, chép miệng. Cái xe SH thì tao chưa có, nhưng cái áo khoác thì tao có (dù hơi rách).

Đột nhiên, Ngân dừng lại.

Nó nhìn tao, rồi nhìn hai bàn tay tao đang giấu nhẹm trong túi quần bò chật chội.

Nó bước lại gần, đứng sát sạt bên cạnh tao.

– Bỏ tay ra đây xem nào.

Tao ngơ ngác rút tay phải ra. Bàn tay tao lạnh ngắt, khô ráp.

Ngân không nói gì. Nó cầm lấy bàn tay tao. Tay nó ấm sực.

Rồi nó làm một hành động khiến tao đứng hình.

Nó kéo tay tao nhét vào túi áo khoác gió của tao. Cái túi áo rộng thùng thình, lót nỉ bên trong (may mà chỗ này chưa rách).

Nhưng nó không rút tay nó ra.

Nó để cả bàn tay nhỏ bé của nó nằm gọn trong túi áo tao, đan vào những ngón tay lạnh cóng của tao.

– Túi áo cậu rộng thật đấy. – Nó nói bâng quơ, mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm, nhưng má thì đỏ lựng lên.

Tao siết nhẹ những ngón tay. Hơi ấm từ tay nó truyền sang tay tao, lan tỏa qua lớp vải áo gió mỏng manh, sưởi ấm cả một mảng sườn bên phải.

Chúng tao tiếp tục bước đi.

Một tay tao đút túi quần bò. Tay kia nằm trong túi áo khoác, nắm chặt lấy tay Ngân.

Cái nắm tay trong túi áo.

Nó kín đáo. Nó an toàn. Không ai nhìn thấy, không ai phán xét. Nhưng bên trong cái không gian chật hẹp của lớp vải dù ấy, hai bàn tay đang dính chặt lấy nhau như thể sợ nếu buông ra thì gió sẽ thổi bay mất người kia.

Tao nhìn những ánh đèn cao áp phản chiếu dưới hồ. Hà Nội về đêm ồn ào và bụi bặm, nhưng khoảnh khắc này, tao thấy nó tĩnh lặng lạ thường.

Cái nắm tay này khác hẳn nụ hôn vội vàng hôm qua. Nụ hôn là sự bùng nổ của cảm xúc bị dồn nén. Còn cái nắm tay này là sự cam kết.

Tao nhận ra, tao không cần phải giàu sụ ngay lập tức, cũng không cần phải trở thành ông nọ bà kia để có được tình yêu. Tao chỉ cần đủ vững chãi để người ta dám đặt tay vào túi áo mình.

Và để giữ được bàn tay này, tao không được phép ốm, không được phép lười, và càng không được phép nghèo đến mức không mua nổi một bát phở nóng cho nó ăn sáng.

Một triệu trong túi và 16GB kiến thức trong USB chưa đủ. Tao cần nhiều hơn thế.

***

Mười giờ đêm.

Tao về đến phòng. Thằng Khánh đang ngồi vắt vẻo trên ghế, tay quay quay cái tuốc nơ vít, mắt nheo lại nhìn tao như thám tử Conan.

– Đi đâu về muộn thế? Lại đi “lượn lờ” với hàng xóm à?

Nó nhấn mạnh chữ “lượn lờ” với một giọng điệu đầy mỉa mai.

Tao cởi cái áo gió ra, treo lên móc. Cái túi áo bên phải dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của bàn tay Ngân.

– Đi hóng gió tí thôi. Hỏi lắm thế. – Tao đáp, giọng bình thản, không còn lúng túng chối quanh như mọi khi.

– Gớm, hóng gió mà mặt mày phởn như trúng xổ số thế kia. Khai thật đi, tiến triển đến đâu rồi? Đã… gì chưa?

Khánh nháy mắt, làm cái động tác tay ám chỉ bậy bạ.

Tao không trả lời. Tao lấy cái khăn mặt, đi ra bể nước rửa mặt.

Sự im lặng của tao làm thằng Khánh chưng hửng. Nó tặc lưỡi quay lại màn hình máy tính: “Chán phèo. Thằng này dạo này kín tiếng gớm.”

Tao rửa mặt xong, quay vào phòng, leo lên giường.

Tao rút cái ví da cũ mèm ra. Mở ngăn bí mật sâu nhất, nơi tao hay nhét bùa bình an mẹ xin ở chùa hồi đầu năm.

Tao lôi trong túi quần ra cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt đính đá.

Tao kẹp nó vào mép của tấm bùa bình an.

Cái kẹp tóc rẻ tiền, mua ngoài chợ chắc 5 nghìn một cái. Nhưng với tao, nó là cái mỏ neo.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tao sẽ nhớ về cái vị ngọt của nụ hôn đầu và hơi ấm trong túi áo khoác. Nó nhắc tao rằng tao không còn chiến đấu một mình nữa.

Tao nhét cái ví xuống dưới gối, nằm xuống.

Tao nhắm mắt lại.

Ngày mai, khi bước ra khỏi cửa phòng này, tao và Ngân sẽ lại là “ông – tôi”, “cậu – tớ”, là hàng xóm tốt bụng.

Nhưng tối đến, khi đi qua những con phố lộng gió, cái túi áo bên phải của tao sẽ luôn có chỗ cho một bàn tay khác.

Đó là luật ngầm. Và tao thích cái luật này vãi chưởng.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng