Chương 85: Đụng là chạm
Trận thứ hai, rồi trận thứ ba trôi qua với một tốc độ chóng mặt.
Cái góc máy của bọn tao biến thành một cỗ máy nghiền nát mọi đối thủ. Dưới sự dẫn dắt của đại tỷ Mai Anh, team Alo Phụ Kiện đánh như chẻ tre. Thằng Khánh đi Rừng giờ đã ngoan ngoãn lùi về làm nền, hễ Mai Anh ping một cái là nó lao ra dâng mạng địch tận mồm. Long đánh AD nhàn nhã đứng sau xả đạn. Thằng Tùng thì cứ bám gót sếp, bơm máu buff khiên không sai một nhịp. Mấy thanh niên chơi net xung quanh tụ tập đứng sau lưng bọn tao ngày càng đông, trố mắt nhìn đứa con gái mặc áo giấu quần đang hủy diệt cái bản đồ ảo.
Tao cầm con Darius. Mắt dán chặt vào màn hình, tay phải căng cứng giữ chuột, cố lách qua khe lính để cấu máu thằng tướng địch đang ôm khư khư cái tháp canh.
Đột nhiên, dưới gầm bàn tối om.
Một bàn chân trần, thon lẳn và lạnh ngắt trượt từ mắt cá chân tao, miết dọc lên đến giữa bắp chân.
Nó không phải là một cú va quệt vô tình do không gian chật hẹp. Bàn chân ấy dừng lại, cọ xát nhè nhẹ, cố ý và mang đầy tính khiêu khích.
Nhịp tay chuột của tao khựng lại một tích tắc. Con tướng trên màn hình đứng khựng lại, suýt ăn trọn cái chiêu thức đỏ lòm của địch.
Tao quay phắt mặt sang bên phải.
Mai Anh vẫn đang gõ phím nhoay nhoáy. Mặt ả tỉnh bơ nhìn thẳng vào màn hình, như thể cái phần thân dưới của ả hoàn toàn không liên quan gì đến cái đầu đang tính toán chiến thuật kia. Nhưng ngay lúc tao quay sang, ả cũng liếc đuôi mắt lại.
Giữa cái không gian nồng nặc khói thuốc, tiếng chửi thề ồn ào văng tục của hàng trăm thằng đực rựa, ánh mắt hai người khóa chặt vào nhau. Đôi mắt Mai Anh lúng liếng, ướt át. Một ngọn lửa tình trần trụi cháy lên trong cái liếc mắt đó, vừa lả lơi mời gọi, vừa thách thức xem tao có dám làm gì không.
Máu nóng dồn thẳng lên cổ tao. Khớp hàm tao nghiến lại. Bàn chân dưới gầm bàn vẫn không rút về.
Chữ VICTORY màu xanh lam rực rỡ hiện lên giữa màn hình. Trận thứ ba kết thúc chóng vánh ở phút thứ hai mươi lăm.
Cả team hú hét, đập bàn ăn mừng. Thằng Khánh gào lên đòi đi mua thêm lốc bò húc để cày tiếp đến sáng.
Mai Anh tháo tai nghe, ném phịch xuống mặt bàn bọc da.
Ả ngả người ra sau ghế, vươn vai một cái thật sảng khoái. Hai cánh tay vươn dài lên cao. Hành động đó kéo tuột chiếc áo phông form rộng lên trên. Tấm vải cotton mỏng dính căng ra, lằn lên bộ ngực đầy đặn đang phập phồng sau những phút tập trung cao độ. Phía dưới, chiếc quần short jeans rách vốn đã ngắn tũn lộ ra, phô bày trọn vẹn cặp đùi săn chắc. Dưới ánh đèn hắt ra từ màn hình, những đường cong lấp ló hiện ra trần trụi, đập thẳng vào thị giác.
Tao ngồi ngay sát sạt. Cổ họng tao khô khốc. Cục yết hầu chạy lên chạy xuống khó nhọc. Cái hormone nam tính bị kích thích dồn dập trong một không gian quá chật hẹp làm tao thấy ngột ngạt.
Tao phải thoát ra khỏi cái góc này ngay lập tức.
– Em đi vệ sinh phát.
Tao nói nhanh, giọng hơi khàn. Đứng bật dậy, tao lách người qua cái khe hở chật chội giữa hai lưng ghế, lách qua cả mùi nước hoa nồng nàn đang bủa vây.
Tao rảo bước về phía cuối quán net. Nhà vệ sinh sặc ngụm mùi khai và mùi băng phiến ném lăn lóc dưới nắp cống. Cái thứ mùi thực tế tởm lợm ấy lại là liều thuốc giải độc hoàn hảo. Tưởng Cyber net phải xịn xò thế nào hoá ra nhà vệ sinh cũng không khấm khá cho là mấy. Tao vặn vòi nước, vốc từng vốc nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt, vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau. Hơi lạnh ngấm vào da thịt, dập tắt cái ngọn lửa đang bốc lên ngùn ngụt trong đầu.
Vuốt mặt xong, tao lững thững bước ra.
Đúng lúc đó, có ba thằng thanh niên đang nghênh ngang rẽ đám đông tiến thẳng về phía dãy máy của bọn tao. Bọn này ăn mặc rặt một kiểu trẻ trâu phố: tóc vuốt sáp dựng ngược, quần bò bó chẽn rách gối, mồm phì phèo điếu thuốc.
Tao nheo mắt nhìn. Thằng đi đầu trông quen quen. Cái tướng đi khệnh khạng, cái dây chuyền bạc to như xích chó lấp ló sau cổ áo phanh cúc.
Hùng. Thằng Hùng làm ở salon tóc. Thằng xạo lìn mượn xe SH của sếp đi phông bạt bị thằng Long bóc phốt ở quán trà sữa bữa lâu lâu.
Tao chép miệng. Trái đất tròn vcc. Nhưng tao đéo quan tâm. Bụng bảo dạ, giải quyết xong bàng quang là việc chính, dăm ba thằng ất ơ này đéo đáng để tao bận tâm lúc này.
Tao đi chậm lại, quan sát tụi nó từ xa.
Hùng tiến lại gần dãy máy của team tao. Góc máy sáng đèn hắt thẳng vào cặp chân dài miên man của Mai Anh đang gác hờ lên mép ghế. Bản tính dâm dê cộng với cái thói sĩ diện vặt, Hùng nhận ra ngay con mồi cũ. Bước chân gã nhanh hơn, cái mặt vênh váo giãn ra thành một nụ cười đê tiện.
Nhưng khi bước đến gần hơn, gã khựng lại một nhịp. Gã nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh, thanh lịch của thằng Long đang ngồi ngay phía bên cạnh. Sự cay cú vì bị bóc mẽ tẽn tò lần trước bốc thẳng lên đầu gã.
Cậy thế hôm nay có hai thằng đàn em đi cùng, Hùng không cụp đuôi chuồn như lần trước. Gã tiến sát vào ghế của Mai Anh, hai tay chống lên lưng ghế gaming.
Gã cúi đầu xuống, nhả một ngụm khói thuốc khét lẹt phả thẳng vào khoảng không trước mặt Mai Anh.
– Ái chà, người đẹp sao hôm nay lại dạt vào cái chốn này cày net à? Đi với mấy thằng ranh con này có gánh nổi em không, hay để anh gánh cho một nháy? Nhanh ra nước lắm đấy.
Một lời trêu ghẹo sặc mùi chợ búa, dơ bẩn. Nó vừa hạ nhục Mai Anh, vừa khiêu khích thẳng mặt mấy thằng con trai đi cùng.
Ở máy bên cạnh, thằng Tùng giật mình. Nó là dân quê, thấy giang hồ mạng là sợ. Nó co rúm người lại, tay rời khỏi bàn phím, mắt lấm lét nhìn Hùng.
Thằng Long thì khác. Nó dừng chuột. Ánh mắt nó lướt từ màn hình sang khuôn mặt nhăn nhở của Hùng, lóe lên một tia sắc lạnh. Nhưng nó không manh động. Nó vẫn ngồi im phăng phắc, tay đặt hờ trên bàn phím, điềm tĩnh đánh giá tình hình. Một sự điềm tĩnh của kẻ có tiền và có não.
Khánh vừa ôm lốc bò húc từ quầy thu ngân đi lại. Thấy có thằng lạ hoắc đang dựa vào ghế team mình thả thính bẩn, nó đặt phịch lốc nước xuống bàn. Những đốt ngón tay của nó bẻ răng rắc. Bản tính đường phố của nó trỗi dậy. Nó thấy ngứa mắt vãi lìn, nhưng nó không lao vào đấm ngay. Nó đứng khoanh tay, nhếch mép, để yên xem cái thằng hề này định làm trò gì tiếp theo.
Và Mai Anh.
Trái với dự đoán của đám đông rằng một đứa con gái sẽ phản ứng gắt gỏng, luống cuống hay chửi bới ầm ĩ.
Mai Anh đéo thèm quay mặt lại.
Ả chỉ liếc đuôi mắt, nhìn Hùng bằng một nửa con mắt. Cái nhìn như thể đang nhìn một con gián bò qua mũi giày. Ả khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ tột độ. Rồi ả từ từ đưa hai tay lên, chụp cái tai nghe to sụ vào tai. Tay kia với lấy lon Sting trên bàn, cắm ống hút, hút rột rột.
Coi như không tồn tại. Một sự ngó lơ tàn nhẫn đập nát cái sĩ diện đang cố gồng lên của Hùng trước mặt hai thằng đàn em.
Mặt Hùng biến sắc. Từ đỏ chuyển sang tái mét. Cục tức nghẹn ở cổ làm gã hô hấp mạnh hơn, lồng ngực phập phồng. Bị khinh bỉ trước mặt đám đông ở quán net là cái nhục lớn nhất của bọn giang hồ nửa mùa. Gã giơ tay lên, có vẻ có ý định động chạm vào vai Mai Anh.
Tao vừa bước ra khỏi hành lang nhà vệ sinh. Mọi diễn biến đập thẳng vào mắt tao.
Nước lạnh trên mặt chưa kịp khô. Cái nhiệt độ trong người tao, vừa bị dập tắt vài phút trước, giờ lại bốc cháy. Không phải vì dục vọng. Mà vì lãnh địa của tao đang bị xâm phạm. Lũ bạn tao, nhân viên của tao, và người đàn bà đang ngồi trong đội hình của tao bị một thằng giẻ rách làm phiền.
Tao đút hai tay vào túi quần, sải những bước dài. Tao rảo bước nhanh chân quay lại chỗ ngồi.
Cuộc chơi ở thế giới ảo tạm dừng. Đêm nay, cái server ngoài đời thực này mới là ván đấu cần tao gõ nát đầu kẻ địch.