Chương 35: Đêm “vượt rào”
Thằng Khánh đi Bắc Ninh lúc 4 giờ chiều.
Nó xách cái túi đồ nghề to sụ, vai đeo cái balo laptop nặng trịch, mồm ngậm điếu thuốc lá cháy dở.
– Tao đi cứu nét đây. Kèo này khoai, chắc phải cày thông đêm mới xong cái hệ thống mạng cho xưởng may. Mai tao về sớm. Ở nhà ngoan nhé, đừng có phá banh cái phòng.
Nó nổ máy con Wave, phóng vụt đi trong cơn mưa phùn lất phất.
Tao đứng nhìn theo cái bóng lưng gù gù của nó khuất sau ngõ, rồi quay vào phòng, đóng cửa lại.
Tiếng chốt cửa *cạch* một cái khô khốc.
Lần đầu tiên sau hơn hai tháng ở chung, căn phòng này hoàn toàn thuộc về tao. Không có tiếng gõ phím lạch cạch đanh tai, không có tiếng chửi thề mỗi khi lag mạng, và quan trọng nhất, không có cặp mắt soi mói đầy vẻ giễu cợt của thằng bạn cùng phòng.
Sự tự do này có mùi vị rất lạ. Nó im ắng và kích thích.
Tao nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn lộn xộn theo quy luật của thằng Khánh. Vỏ lon bò húc, tàn thuốc lá vương vãi.
Tao bắt tay vào dọn dẹp.
Không phải kiểu quét qua loa cho xong chuyện. Tao lau kỹ cái mặt bàn gỗ ép, dọn sạch đống dây điện loằng ngoằng nhét vào gầm bàn. Tao mở cửa sổ cho gió lùa vào để đẩy bớt cái mùi khói thuốc ám muội đi. Tao vẩy một ít nước hoa xịt phòng hương chanh sả (loại rẻ tiền tao mới mua ngoài chợ) vào bốn góc nhà.
Tao cắm ấm siêu tốc. Tiếng nước reo *ù ù* nghe vui tai.
Xong xuôi, tao đi tắm. Tắm kỹ. Tao dùng chai sữa tắm X-Men của thằng Khánh, kì cọ đến đỏ cả da.
Bước ra khỏi nhà tắm, tao nhìn mình trong gương.
Tóc tai gọn gàng. Người sạch sẽ. Trong túi quần có ví tiền dày cộm.
Tao không còn là thằng nhà quê luộm thuộm hồi mới lên nữa. Tao thấy mình “ngon” hơn. Một sự tự tin ngầm len lỏi trong mạch máu.
Tao nhắn tin cho Ngân. Ngắn gọn:
– Khánh đi vắng rồi. Sang học bài không?
Ba giây sau, tin nhắn trả lời:
– Đợi tớ 5 phút.
“Học bài”. Cái cớ kinh điển và cũ rích nhất của mọi cặp đôi sinh viên. Nhưng ai cũng hiểu, vào một hôm mưa gió rét mướt thế này, học hành cái chó gì.
***
Ngân sang, mang theo một làn hơi lạnh và mùi ngô nướng thơm nức.
Nó mặc một bộ đồ nỉ màu xám tro, rộng thùng thình nhưng nhìn rất yêu. Tóc nó thả xõa tự nhiên, còn hơi ẩm, chắc cũng vừa gội đầu.
Trên tay nó cầm hai bắp ngô nướng nóng hổi bọc trong tờ giấy báo cũ.
– Mưa to quá. – Nó rũ rũ mấy hạt mưa bám trên vai áo, giọng hơi run vì lạnh.
Tao đóng cửa, chốt lại cẩn thận.
Tiếng mưa bên ngoài dội xuống mái tôn *rầm rầm*. Nó tạo thành một bức tường âm thanh tách biệt hoàn toàn cái phòng trọ mười mét vuông này với thế giới bên ngoài.
– Ngồi đâu đây? – Ngân nhìn quanh. Cái bàn làm việc đầy máy móc trông khô khan quá.
– Xuống đất đi. Cho ấm.
Tao trải cái chiếu trúc nhỏ ra giữa sàn nhà. Lôi cái laptop đặt lên cái thùng các-tông thấp làm bàn trà. Tao tắt cái đèn tuýp trắng lạnh lẽo trên trần, chỉ bật cái đèn học kẹp bàn, quay chóa đèn vào tường để tạo ánh sáng vàng hắt ra dìu dịu.
Không gian bỗng nhiên trở nên chật chội và ấm cúng một cách nguy hiểm.
Hai đứa ngồi xếp bằng trên chiếu, vai kề vai. Trước mặt là màn hình laptop đang chiếu một bộ phim tình cảm Mỹ cũ rích mà tao down vội trên mạng.
Tao cầm bắp ngô nướng, bẻ đôi. Hơi nóng bốc lên nghi ngút.
– Ăn đi cho nóng.
Ngân cầm nửa bắp ngô, vừa thổi vừa ăn. Những hạt ngô nếp dẻo quánh, dính than hoa đen nhẻm nhưng ngọt lừ.
– Phim gì đấy? – Nó hỏi, mắt dán vào màn hình nhưng tâm trí chắc đang để đâu đâu.
– Notebook. Thấy bảo hay lắm.
Thực ra tao chả biết hay dở thế nào. Tao bật phim chỉ để lấp đầy khoảng trống im lặng.
Tiếng nhân vật trong phim nói chuyện rì rầm. Tiếng mưa rơi trên mái nhà. Tiếng ngô nướng tí tách trong miệng.
Tao liếc nhìn Ngân.
Ánh sáng vàng vọt từ cái đèn hắt lên khuôn mặt nó. Da nó trắng, mịn màng. Đôi môi nó bóng lên vì ăn ngô, hơi ửng đỏ.
Nó đẹp. Cái đẹp không son phấn, mộc mạc nhưng hút hồn tao vãi chưởng.
– An này. – Ngân quay sang, bắt gặp ánh mắt tao đang nhìn trộm.
– Hả?
– Cậu có thấy cái lịch “30 phút mỗi ngày” nó… hâm không?
Tao phì cười. Tao ném cái lõi ngô vào thùng rác, lau tay vào khăn giấy.
– Hâm. Quá hâm. – Tao thú nhận. – Lúc đấy tớ cứ tưởng thế là ngầu, là quản trị cuộc đời. Giờ nghĩ lại thấy mình như thằng dở hơi.
– Ừ. Dở hơi thật.
Ngân cười khúc khích. Nó xích lại gần tao hơn một chút.
Khoảng cách giữa hai đứa bây giờ bằng không.
Bắp tay tao chạm vào bắp tay nó qua lớp áo nỉ. Hơi ấm từ cơ thể nó truyền sang tao, rõ rệt hơn cả hơi ấm của bắp ngô nướng lúc nãy.
Tao ngửi thấy mùi sữa tắm của nó. Không phải mùi sả chanh quen thuộc, mà là mùi sữa dê, ngòn ngọt, nồng nàn.
Máu nóng trong người tao bắt đầu rục rịch chạy.
Tao vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nó đang để trên đùi.
Tay nó nhỏ, mềm, hơi lạnh. Tay tao to, thô ráp, nóng hổi.
Ngân không rụt lại. Nó đan những ngón tay của nó vào ngón tay tao. Siết nhẹ.
Trên màn hình, hai nhân vật chính đang hôn nhau dưới mưa.
Ngoài trời, mưa Hà Nội cũng đang trút nước.
Trong phòng, tao thấy cổ họng mình khô khốc.
Tao quay sang nhìn nó. Ngân cũng đang nhìn tao. Đôi mắt nó ướt át, long lanh dưới ánh đèn vàng. Nó không còn vẻ ngại ngùng của những ngày đầu, cũng không có vẻ sắc sảo khi đi mua sách cũ.
Nó chờ đợi.
Tao cúi xuống.
Nụ hôn lần này không còn là sự chạm môi vụng về, lóng ngóng như hôm tao ốm nữa.
Nó sâu. Nó cuồng nhiệt. Và nó đói khát.
Tao cảm nhận được sự rụt rè đáp trả. Tao nghe thấy tiếng thở gấp gáp của nó bên tai tao.
Tao đẩy cái laptop sang một bên. Màn hình máy tính chao đảo rồi tối sầm lại vì chế độ tiết kiệm pin.
Căn phòng chìm vào bóng tối nhờ nhờ. Chỉ còn chút ánh sáng hắt ra từ cái đèn học quay vào tường.
Tao kéo Ngân ngã xuống chiếu.
Lưng nó chạm xuống mặt chiếu trúc lạnh ngắt, nhưng tao biết người nó đang nóng ran. Tao chống tay hai bên người nó, nhìn xuống.
Tóc nó xõa tung trên chiếu. Áo nó hơi xộc xệch. Ngực nó phập phồng lên xuống theo nhịp thở dồn dập.
– An… – Nó gọi tên tao, giọng thầm thì như tiếng gió.
Tao dừng lại một nhịp.
Cái lý trí còn sót lại của thằng An “tối ưu hóa” gào lên một tiếng yếu ớt: “Mày có chắc không? Đi quá giới hạn là không quay đầu lại được đâu.”
Tao nhìn sâu vào mắt Ngân. Tao tìm kiếm một sự do dự, một cái lắc đầu, hay một sự sợ hãi. Nếu nó bảo dừng, tao thề tao sẽ dừng ngay lập tức, dù tao có phải đi tắm nước lạnh mười lần.
Nhưng không.
Trong mắt nó không có sự từ chối. Chỉ có sự tin tưởng và một chút khao khát đàn bà.
Nó đưa tay lên, vòng qua cổ tao, kéo tao xuống thấp hơn.
Hành động ấy là cái gật đầu mạnh mẽ nhất. Nó ném toẹt cái lý trí của tao ra ngoài cửa sổ, để mặc cho mưa gió cuốn trôi.
Tao cúi xuống, hôn lên cổ nó.
Da thịt nó thơm mùi sữa tắm quyện với mùi mồ hôi con gái. Một mùi hương gây nghiện mà không loại nước hoa đắt tiền nào sánh được.
Tay tao luồn vào trong áo nó.
Da bụng nó mịn màng, nóng hổi. Nó rùng mình, cong người lên một chút, phát ra một tiếng rên khẽ trong cổ họng.
Tiếng mưa rơi trên mái tôn dường như to hơn, át đi tiếng thở hổn hển của hai đứa.
Đêm nay, không có công thức toán học nào giải thích được những gì đang diễn ra. Không có dòng code nào lập trình được cảm xúc này.
Chỉ có bản năng. Và sự kết nối trần trụi giữa hai kẻ cô đơn.
Tao lột bỏ cái áo sơ mi của mình, ném vào góc phòng.
Hơi lạnh của đêm ập vào da thịt, nhưng ngay lập tức bị hơi ấm từ cơ thể Ngân xua tan.
Chúng tao quấn lấy nhau. Vụng về, ngượng ngập, nhưng chân thật.
Không có nến, không có hoa hồng, không có giường nệm êm ái. Chỉ có cái chiếu trúc cứng ngắc, cái nền gạch men lạnh lẽo và bốn bức tường vôi lở loét chứng kiến.
Nhưng với tao, thế là đủ.
Đêm nay, tao không còn là thằng sinh viên nghèo đang loay hoay tìm chỗ đứng. Tao là đàn ông. Và nó là người đàn bà của tao.
Khoảnh khắc tao tiến vào, Ngân bấu chặt vào vai tao, đau điếng. Nước mắt nó ứa ra nơi khóe mắt.
Tao hôn lên giọt nước mắt ấy. Mặn chát.
– Đau không? – Tao thì thầm, mồ hôi vã ra trên trán.
Nó lắc đầu, rồi gật đầu. Nó vùi mặt vào hõm vai tao, cắn nhẹ.
Cơn mưa ngoài trời vẫn chưa dứt. Nhưng bão tố trong lòng tao đã tìm được nơi trú ẩn.
Đêm hôm ấy, cái vạch băng dính đen chia đôi bàn học dường như mờ đi trong bóng tối. Ranh giới giữa bạn bè và người tình, giữa ngây thơ và trưởng thành, đã bị xóa nhòa vĩnh viễn trên cái chiếu trúc chật hẹp ấy.