Chương 53: Year End Party
Chiều 23 tháng Chạp.
Mùi khói đốt vàng mã khét lẹt len lỏi khắp các ngõ ngách Cầu Giấy. Người ta tiễn ông Công ông Táo về trời, còn sinh viên thì rục rịch tiễn nhau về quê ăn Tết. Cái xóm trọ 165 bỗng nhiên vắng hoe, buồn thiu như cái chợ chiều ba mươi.
Thằng Khánh nằm dài trên cái đệm mút, chân gác lên tường, tay quay quay cái bật lửa Zippo hết xăng.
– Chán vãi lìn. – Nó than thở, giọng kéo dài thườn thượt. – Khách khứa về quê hết rồi, máy móc chả có ma nào hỏng. Tao sắp mốc meo lên rồi An ạ.
Tao ngồi bên bàn làm việc, đang tổng kết sổ sách cuối năm. Con số lợi nhuận tháng này khá đẹp, đủ để tao cảm thấy cái Tết này bánh chưng sẽ có nhân thịt chứ không chỉ toàn đỗ xanh.
– Chán thì dọn nhà đi. Bụi phủ kín case máy tính rồi kìa.
– Dọn cái gì. Đằng nào chả về quê. – Khánh bật dậy, mắt sáng lên như đèn pha. – Ê, hay là làm bữa tất niên đi?
– Tất niên? – Tao nhướng mày. – Hai thằng đực rựa ngồi nhìn nhau uống rượu à?
– Đéo ai chơi thế. Gọi cả xóm đi. – Khánh xòe bàn tay đếm. – Tao, mày, bà Mai Anh, con Ngân, cặp vợ chồng son cuối dãy. Gọi thêm bà Hoa kem trộn với bà Lan văn phòng tầng 2 nữa. Đông vui phải biết.
Tao ngẫm nghĩ. Ý tưởng không tồi. Cả năm cày cuốc, va chạm, cãi vã, giờ ngồi lại một bữa cho nó ra dáng “người thành phố” biết đối nhân xử thế. Với cả, tao đang có tiền. Tao muốn thể hiện cái vị thế của một thằng chủ cửa hàng, chứ không phải thằng sinh viên kiết xác đếm từng đồng góp gạo.
Tao rút ví. Cái ví da bò dày cộm.
Tao rút ra tờ 500 nghìn. Nghĩ thế nào lại rút thêm tờ nữa. Một triệu chẵn.
Tao kẹp hai tờ tiền vào giữa hai ngón tay, chìa ra trước mặt Khánh:
– Ok. Tao tài trợ. Mày đi chợ. Mua đồ ngon vào. Ba chỉ bò Mỹ, tôm sú, mực ống. Đừng có mua ba cái loại thịt lợn ôi hay đậu phụ rẻ tiền. Cuối năm rồi, ăn cho nó sang cái mồm.
Khánh chộp lấy tiền, hôn chùn chụt vào tờ polymer xanh lét.
– Đại gia An uy tín vãi! Để đấy tao lo. Đảm bảo mâm cao cỗ đầy.
Nó xách cái làn nhựa đỏ (mượn của Ngân), phóng con Wave đi như bay. Tao nhìn theo, nhếch mép cười. Cái cảm giác vung tiền nó sướng âm ỉ trong bụng. Nó là liều doping cực mạnh cho cái tôi của tao.
***
Năm rưỡi chiều. Hành lang tầng 3 biến thành một cái nhà hàng dã chiến.
Hai chiếc chiếu trúc to đùng được trải dọc hành lang, chắn hết lối đi chung. Nhưng chả ai ý kiến, vì hôm nay cả xóm là người nhà.
Khách khứa bắt đầu lục tục kéo lên.
Đầu tiên là chị Hoa phòng 201. Bà chị này là một huyền thoại của xóm trọ. 8x đời cuối nhưng phong cách teen vọng cổ. Chuyên bán kem trộn trắng da và quần áo Quảng Châu online.
Chị Hoa mặc bộ đồ ngủ Pijama hình con Pikachu vàng chóe, tay xách theo túi xoài xanh và chai rượu nếp cái hoa vàng. Vừa bước lên cầu thang, giọng chị đã oang oang:
– Khiếp, mùi lẩu thơm điếc cả mũi. Tưởng mấy chú em sinh viên chỉ biết ăn mì tôm, hóa ra cũng biết hưởng thụ gớm nhỉ.
Tiếp theo là chị Lan phòng 202. Dân văn phòng chính hiệu, lúc nào cũng sơ mi đóng thùng, mặt nghiêm nghị và có quầng thâm mắt vì deadline. Hôm nay chị xả hơi, mặc cái áo len rộng, tay cầm theo đĩa nem chua rán.
– Chào cả nhà. Chị góp tí mồi. Cả tuần nay sếp dí deadline, nay mới được thở. – Chị Lan cười, nụ cười hiếm hoi làm khuôn mặt chị bớt khắc khổ hẳn.
Mai Anh xuất hiện. Đương nhiên, nó không bao giờ làm tao thất vọng về khoản hình ảnh. Váy len body màu đỏ đô, bó sát từng đường cong, xẻ tà cao khoe đùi. Tóc uốn xoăn, trang điểm kỹ càng như đi ăn cưới.
Nó mang theo hai chai rượu vang Đà Lạt.
– Hello các tình yêu! – Mai Anh lướt qua tao, mùi nước hoa sộc vào mũi tao thơm nức. – Nay em xin phép chỉ ngồi chỉ đạo và rót rượu thôi nhé, móng tay mới làm không nhặt rau được đâu.
Nó chọn chỗ ngồi ngay cạnh tao, tự nhiên như ruồi.
Còn Ngân?
Thằng Khánh phải sang gõ cửa đến lần thứ ba.
– Ra đi bà nội. Cả xóm ra rồi, thiếu mỗi bà. Chị Lan cũng lên rồi kìa, bà không ra người ta lại bảo chảnh.
Cánh cửa phòng 304 mở ra. Ngân bước ra. Giản dị như mọi khi với áo nỉ xám và quần thun. Tóc buộc thấp. Tay bưng rổ rau sống rửa sạch sẽ, vẩy ráo nước.
Nó nhìn lướt qua cái chiếu đầy người. Ánh mắt nó dừng lại ở chỗ tao và Mai Anh đang ngồi sát sạt nhau chừng hai giây, rồi lướt đi chỗ khác.
– Chào mọi người. Em có rổ rau góp vui.
Nó chọn chỗ ngồi cạnh chị Lan, đối diện với tao, cách một nồi lẩu sôi sùng sục.
***
Bữa tiệc bắt đầu.
Hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi lẩu thái chua cay, làm mờ cả kính cửa sổ hành lang. Mùi sả, mùi bò, mùi hải sản quyện vào nhau, đánh bay cái lạnh buốt giá của ngày ông Công ông Táo.
– Nào! Dô! Chúc mừng năm mới sớm! Chúc anh em sang năm tiền vào như nước, tình ra… à nhầm, tình đầy tim!
Khánh đứng dậy, cầm cái bát ăn cơm đựng đầy rượu, hô hào.
Cả đám nâng ly. Tiếng “cạch” vang lên giòn giã.
Tao uống cạn bát rượu. Rượu nếp cái hoa vàng ngọt, êm, nhưng thấm nhanh. Hơi ấm lan tỏa khắp người.
Chị Hoa bắt đầu chiếm sóng. Bà chị vừa gặm chân gà vừa kể chuyện bán hàng online.
– Mẹ kiếp, hôm qua có con khách hãm lìn. Nó đặt 5 hộp kem body, ship đến nơi nó bảo “chị ơi em hết tiền rồi, em lấy 1 hộp thôi được không”. Tao điên quá tao chửi cho vuốt mặt không kịp. Tao bảo “Mày không có tiền thì bôi kem đánh răng cho trắng, đặt cho sang mồm à?”.
Cả bọn cười bò. Cái giọng chua ngoa đanh đá của chị Hoa trong bối cảnh này nghe vui tai lạ lùng. Nó là cái chất đời thường, bụi bặm mà tao thích.
Mai Anh gắp một con tôm sú to đùng, bóc vỏ cẩn thận, rồi bỏ vào bát tao.
– Ăn đi ông chủ. Nay ông chủ chi mạnh tay thế này, phải bồi bổ cho lại sức còn cày cuốc.
Nó ghé sát tai tao, thì thầm đủ để cả mâm nghe thấy:
– Nhìn ngon trai thế này mà chưa có người yêu, phí của giời. Hay để chị lái máy bay nhé? Phi công trẻ triển vọng đấy.
Mấy ông bà kia nhao nhao lên trêu chọc.
– Ối giời ơi, nhất chú An nhé!
– Được em Mai Anh để ý là phúc ba đời đấy!
Tao cười, mặt hơi đỏ lên vì rượu và vì sướng. Cái sĩ diện đàn ông được vuốt ve. Tao liếc nhìn sang phía đối diện.
Ngân đang cúi xuống gắp rau cho chị Lan. Nó cười nhẹ nhàng với câu chuyện chị Lan kể về ông sếp hói đầu. Nó dường như không nghe thấy, hoặc cố tình không nghe thấy những lời trêu chọc bên này.
Sự dửng dưng của nó làm tao hơi hụt hẫng một tí. Nhưng ngay lập tức, cái tôi của tao lại trỗi dậy.
Cần đếch gì. Tao có tiền, có bạn bè, có gái xinh vây quanh chăm sóc. Nó thích làm cao thì cho nó làm cao. Để xem ai cần ai hơn.
Tao quay sang Mai Anh, cười tít mắt:
– Chị lái cẩn thận không em say xe đấy.
– Say thì chị chịu trách nhiệm. – Mai Anh nháy mắt, rót thêm rượu vào bát tao.
Cặp đôi Khang – Thư ngồi cuối chiếu cũng góp vui bằng mấy câu chuyện sinh viên năm cuối. Thư kể về đồ án tốt nghiệp, Khang kể về chuyện đi thực tập bị sai vặt.
Cái hành lang chật hẹp, tồi tàn bỗng nhiên trở nên ấm cúng lạ thường. Những con người xa lạ, đến từ những miền quê khác nhau, làm những công việc khác nhau, giờ ngồi chung một manh chiếu, chia nhau từng miếng thịt bò, từng ngụm rượu.
Không ai nói về nỗi lo tiền nhà. Không ai nói về sự cô đơn.
Chỉ có tiếng cười nói ồn ào át đi tiếng gió lùa.
Rượu vào lời ra. Mặt ai cũng đỏ gay.
Tao nhìn quanh một lượt. Nhìn thằng Khánh đang ba hoa bốc phét. Nhìn chị Hoa đang cười hô hố. Nhìn Mai Anh lúng liếng.
Và nhìn Ngân.
Nó ngồi đó, tĩnh lặng như một nốt trầm giữa bản nhạc rock. Nó uống nước ngọt, ăn ít, chủ yếu là ngồi nghe.
Ánh mắt tao và nó chạm nhau qua làn khói lẩu.
Nó nhìn tao. Không trách móc, không giận hờn. Chỉ là một ánh nhìn bình thản, như nhìn một người quen cũ đang diễn một vai diễn mới.
Tao nâng bát rượu lên, hướng về phía nó, định mời riêng một câu.
Nhưng Mai Anh đã kịp khoác tay tao, kéo tao quay lại:
– Uống với chị đi! Nãy giờ toàn lơ chị thôi.
Tao tặc lưỡi. Thôi, kệ.
Đêm nay là đêm của tiệc tùng. Đêm của sự hả hê. Những chuyện rắc rối tình cảm, để mai tính.
Tao uống cạn bát rượu. Vị cay nồng xộc lên mũi.
Đời sinh viên, có những khoảnh khắc thế này là đủ nhớ rồi. Dù trong lòng có chút gợn sóng, nhưng bề mặt thì cứ phải tưng bừng đã.