Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 47: Tấm biển hiệu đầu tiên​

Tiếng dao sủi tường cạo vào lớp vôi cũ tạo ra âm thanh *sột soạt* nghe như tiếng mài răng.

Bụi vôi trắng xóa bay mù mịt trong cái ki-ốt rộng 15 mét vuông nằm trong ngõ 175 Xuân Thủy. Trước đây chỗ này là một cửa hàng bán quần áo sida, chủ cũ dán lên tường một lớp giấy dán tường họa tiết hoa hồng tím sến súa. Nhiệm vụ của tao và thằng Khánh chiều nay là lột sạch cái lớp “phấn son” lòe loẹt ấy đi để trả lại bức tường trần trụi, trước khi phủ lên đó một lớp sơn trắng công nghiệp.

Tao cởi trần, mồ hôi chảy ròng ròng dọc sống lưng, quyện với bụi vôi tạo thành những vệt bùn loang lổ trên da. Tay tao cầm con dao sủi, ấn mạnh vào mép giấy, giật phăng một mảng lớn.

Cảm giác xé toạc cái cũ kỹ đi nó sướng tay lạ lùng.

– Đcm, dán cái keo chó gì mà chắc thế không biết. – Khánh đứng trên cái thang gỗ cập kênh, vừa cạo vừa chửi đổng. Mặt nó lấm tấm những đốm trắng li ti như bị nấm mốc.





– Làm nhanh tay lên. Tí nữa thằng Long mang biển hiệu về mà chưa xong mặt bằng là nhục đấy.

Tao quệt mồ hôi trán bằng cái áo phông vắt trên vai. Tao không thấy mệt. Trong túi quần bò lấm lem vôi vữa của tao là chùm chìa khóa cửa cuốn mới toanh. Đây là lãnh địa của tao. Không phải phòng trọ đi thuê, không phải kho hàng lậu của người khác. Là cửa hàng của tao.

Cái cảm giác sở hữu nó bơm adrenaline vào máu, làm tao hăng sức hơn cả lúc đi bốc vác thuê.

***

Ba giờ rưỡi chiều.

Một làn gió thơm phức ập vào, đánh bay cái mùi vôi vữa hăng hắc.

Mai Anh xuất hiện ở cửa ki-ốt.

Nó đi con Vespa trắng, chống chân điệu đà. Hôm nay nó không mặc váy dạ hội hay đồ ngủ lụa là. Nó mặc một cái chân váy tennis ngắn cũn cỡn màu trắng, bên trên là cái áo croptop màu đen bó sát, hở ra một khoảng eo trắng bóc và cái rốn sâu hút.

Trên tay nó xách lỉnh kỉnh túi nọ túi kia.

– Hello các ông chủ! – Giọng nó lảnh lót, vang vọng trong cái không gian trống trải.

Tao và Khánh đồng loạt quay da. Thằng Khánh suýt trượt chân ngã khỏi thang.

– Đến đúng lúc thế? Vào cạo tường hộ cái. – Tao hất hàm, tay vẫn không ngừng làm việc.

Mai Anh bĩu môi, bước vào trong. Tiếng giày sneaker của nó nện xuống nền gạch *bộp bộp*.

– Điên à? Người ta đến để làm hình ảnh, ai lại đi làm cửu vạn. Chị mang trà sữa đến tiếp tế đây. Với cả mấy chậu sen đá để decor quầy thu ngân cho nó phong thủy.

Nó đặt đống đồ lên cái bàn gỗ duy nhất trong phòng (cũng là cái bàn tao vừa mua lại của bà đồng nát).

Nó nhìn quanh cái công trường ngổn ngang, nhăn mũi:
– Khiếp, bụi mù mịt. Thế này bao giờ mới xong? Để chị phụ một tay.

Nó xắn tay áo lên, định vớ lấy cái chổi lông gà quét bụi.

Khi nó cúi xuống, cái váy ngắn giật lên một chút, cái áo croptop trễ xuống một chút. Một khoảng da thịt trắng lóa đập vào mắt tao.

Tao vội vàng nhảy xuống, giật cái chổi khỏi tay nó.

– Thôi bà chị ngồi yên đấy cho em nhờ. Nghịch bẩn hết váy áo bây giờ. Cái đồ này dính sơn vào là vứt đi đấy.

– Gớm, làm như tiểu thư không bằng. – Mai Anh cười khúc khích, nhưng cũng ngoan ngoãn lùi lại. Nó ngồi vắt vẻo lên mép bàn, đung đưa đôi chân dài, hút rột rột ly trà sữa trân châu.

Nó ngồi đấy, như một bông hoa nhựa rực rỡ cắm giữa bãi phế liệu. Lạc quẻ nhưng hút mắt.

***

Thằng Khánh cạo xong mảng tường trên cao thì hết thuốc lá. Nó nhảy xuống thang, phủi tay:
– Tao chạy ra đầu ngõ mua bao Thăng Long với ít băng dính điện. Mày sơn nốt chỗ chân tường đi nhé.

Nó vớ cái áo, chạy biến đi, để lại tao và Mai Anh trong cái hộp bê tông 15 mét vuông.

Không khí bỗng nhiên trở nên đặc quánh. Tiếng quạt công nghiệp quay vù vù ở góc phòng không làm dịu đi cái nóng hầm hập.

Tao cúi xuống, nhúng con lăn vào thùng sơn trắng.

– An ơi. – Mai Anh gọi.

– Gì?

– Cái dây đèn led này treo ở đâu? Treo viền cửa kính nhé?

Tao ngẩng lên. Nó đang cầm cuộn dây đèn nhấp nháy, ướm thử lên khung cửa kính mặt tiền.

– Ừ, treo đấy cho hút khách. Nhưng cao đấy, để tí thằng Khánh về nó treo.

– Ôi dào, chờ nó đến bao giờ. Để chị.

Mai Anh kéo cái ghế đẩu gỗ – cái ghế dùng để kê thùng sơn – ra sát cửa kính. Nó trèo lên.

Cái ghế cập kênh vì một chân bị mọt.

Nó kiễng chân, vươn tay lên cao để dán cái móc nhựa vào khung cửa. Cái áo croptop co lên, lộ ra toàn bộ vòng eo thon gọn và một phần sườn.

– Cẩn thận ngã… – Tao chưa dứt câu.

“Két!”

Chân ghế trượt trên nền gạch dính sơn ướt.

Mai Anh hét lên một tiếng, người loạng choạng ngả ra sau.

Tao vứt con lăn sơn, lao tới theo phản xạ.

Tao không kịp đỡ lưng nó. Tao chỉ kịp vòng tay ôm ngang hông nó để giữ lại.

Cả người nó đổ ập vào người tao.

Hai đứa lảo đảo rồi đứng vững lại được.

Tay phải tao ôm chặt lấy eo nó. Tay trái tao đỡ lấy đùi nó.

Da thịt nó mát lạnh, mịn màng như lụa. Cái phần eo hở ra tiếp xúc trực tiếp với bàn tay chai sạn dính bụi vôi của tao.

Mùi nước hoa nồng nàn của nó ập vào mặt tao, xộc thẳng vào phổi. Mùi ngọt, gây nghiện.

Mặt nó cúi xuống, sát sạt mặt tao. Tao nhìn rõ cả lớp phấn nền mịn màng và hàng lông mi giả cong vút. Tao còn nhìn thấy nốt ruồi son nhỏ xíu ngay trên xương quai xanh của nó.

Tim tao đập mạnh một cái. Không phải kiểu rung động e ấp như với Ngân. Mà là một cú đấm thùm thụp của bản năng đàn ông.

Khoảng cách này nguy hiểm vãi chưởng.

Mai Anh không đẩy tao ra ngay. Nó bám hai tay vào vai tao để giữ thăng bằng, hơi thở nóng hổi phả vào trán tao.

Nó nhìn xuống, mắt lúng liếng, cười khúc khích:
– Gớm, tay khỏe thế. Tranh thủ sàm sỡ chị đấy à?

Câu nói nửa đùa nửa thật, đầy tính khiêu khích.

Tao giật mình, vội vàng buông tay ra, lùi lại hai bước. Mặt tao nóng ran.

– Sàm sỡ cái khỉ gì. Không đỡ thì bà ngã vỡ đầu rồi. Lần sau đừng có nghịch dại.

Mai Anh nhảy xuống đất, chỉnh lại cái váy ngắn. Nó vuốt lại tóc, rồi liếc tao một cái đầy ẩn ý. Nó không hề ngại ngùng. Ngược lại, nó có vẻ thích thú khi thấy tao lúng túng.

– Cảm ơn nhé, ân nhân. – Nó nháy mắt, rồi cố tình bước sát qua người tao để lấy lại cuộn dây đèn.

Cánh tay trần của nó cọ vào bắp tay trần của tao.

Tao đứng im, nuốt nước bọt. Cái cảm giác mềm mại nơi bàn tay vẫn còn nguyên.

Con bé này đúng là yêu tinh. Nó biết rõ lợi thế cơ thể của nó và nó dùng một cách thành thạo.

***

– Hàng về! Hàng về!

Tiếng thằng Khánh oang oang từ ngoài cửa cứu tao thoát khỏi cái không khí ngột ngạt đầy mùi “thính”.

Một chiếc xe ba gác đỗ xịch trước cửa. Thằng Long nhảy xuống từ ghế phụ, sơ mi trắng vẫn phẳng phiu, chỉ có đôi giày da là hơi bụi.

Hai thằng khệ nệ khiêng tấm biển hiệu mica to đùng vào.

Tấm biển nền đen, chữ vàng cam nổi bật: **ALO PHỤ KIỆN**. Bên dưới là dòng chữ nhỏ: *Dán màn hình – Cài phần mềm – Đồ chơi công nghệ*.

Khánh xách túi dây điện đi vào, liếc nhìn tao. Nó thấy mặt tao đỏ gay, lại thấy Mai Anh đang đứng soi gương chỉnh áo. Mũi nó hít hít, rồi nó cười khẩy:

– Sơn xong chưa mà mặt thằng An đỏ như gấc thế? Say sơn à? Hay say cái gì khác?

– Say cái đầu mày. Treo biển đi. – Tao ném cho nó cái máy khoan.

Bốn đứa xúm lại treo biển.

Tao và Khánh leo thang khoan tường. Long đứng dưới giữ thang và chỉnh độ cân bằng. Mai Anh đứng chỉ đạo nghệ thuật: “Sang trái tí! Lên cao tí nữa! Ok đẹp rồi!”

“Rè… rè… è…”

Tiếng mũi khoan nghiến vào tường gạch. Bụi bay lả tả.

Tao siết chặt con ốc cuối cùng.

Tấm biển hiệu được treo lên, ngay ngắn, kiêu hãnh.

Long bật công tắc điện.

“Tách.”

Dòng chữ **ALO PHỤ KIỆN** sáng rực lên. Ánh sáng vàng cam hắt xuống vỉa hè, nổi bật giữa cái ngõ nhỏ tranh tối tranh sáng.

Tao đứng dưới đất, ngửa cổ nhìn lên.

Cái tên mà tao nghĩ ra bên bát mắm tôm, giờ nó hiện hữu bằng nhựa mica và đèn led. Nó là thật. Nó là mồ hôi, là tiền bạc, là hy vọng của ba thằng sinh viên.

– Đẹp vãi. – Khánh chép miệng, tay xoa xoa cằm.

– Chụp ảnh! Chụp ảnh check-in khai trương online nào! – Mai Anh rút con iPhone ra, vẫy vẫy.

Nó bắt ba thằng đứng dàn hàng ngang dưới tấm biển.

Nó đứng vào giữa.

Một tay nó giơ cao máy. Tay kia nó khoác tay tao.

Nó ép sát người vào tao. Tao lại ngửi thấy mùi nước hoa ngọt lịm ấy.

– Cười lên nào mấy ông tướng! 1… 2… 3!

“Tách.”

Bức ảnh lưu lại khoảnh khắc bốn đứa đứng dưới tấm biển hiệu sáng đèn. Ba thằng con trai lấm lem (trừ Long) và một đứa con gái rực rỡ.

Tao nhìn vào màn hình điện thoại của nó. Trông tao trong ảnh cười toe toét, nhưng ánh mắt thì hơi liếc sang bên cạnh, nơi Mai Anh đang cười rạng rỡ.

***

Bảy giờ tối.

Cửa hàng đã dọn dẹp sơ bộ. Mùi sơn mới nồng nặc át đi mùi ẩm mốc cũ kỹ.

Bốn đứa ngồi bệt xuống sàn nhà, ăn bánh mì kẹp thịt mà Mai Anh mua.

Tao cắn miếng bánh mì, mắt nhìn tấm biển hiệu sáng đèn ngoài kia. Rồi tao nhìn sang Mai Anh. Nó đang thao thao bất tuyệt với Long về chiến lược chạy quảng cáo Facebook, về việc thuê hot teen chụp ảnh cùng sản phẩm.

Long gật gù, vẻ mặt hứng thú. Thằng Khánh thì chêm vào vài câu trêu chọc.

Tao nhớ lại cái chạm tay lúc chiều. Nhớ lại cái cảm giác da thịt mát lạnh ở eo nó.

Đó không phải là tình yêu. Tao biết chắc chắn. Tình yêu là bát canh cua rau đay, là cái nắm tay trong túi áo khoác với Ngân.

Nhưng cái này… là cám dỗ.

Là sự mới lạ, sự kích thích của tuổi trẻ và những thứ hào nhoáng bề nổi.

Tao nhận ra, làm ăn chung với Mai Anh sẽ là một thử thách lớn cho sự “tỉnh táo” của tao. Cửa hàng này chắc chắn sẽ kiếm ra tiền với cái tài lanh lợi của nó. Nhưng cái giá phải trả cho sự tập trung có vẻ sẽ đắt hơn tao tưởng.

Tao uống ngụm nước lọc, nuốt trôi miếng bánh mì khô khốc.

Tao nhìn tấm biển hiệu lần nữa.

“Alo Phụ Kiện”.

Cuộc chơi bắt đầu rồi. Và trong cuộc chơi này, không chỉ có tiền, mà còn có cả những cái bẫy ngọt ngào được giăng ra ngay trước mặt.

Tao tự nhủ: “Tỉnh táo lên An. Mày là thợ, không phải là khách chơi.”

Nhưng mùi nước hoa của Mai Anh vẫn lởn vởn quanh mũi tao, dai dẳng hơn cả mùi sơn mới.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng