Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 38: Mùi cơm sôi và ý nghĩ “góp gạo”​

Chiều muộn. Nắng tắt hẳn, để lại cái bầu trời màu chì nặng trịch đè lên mấy nóc nhà cao tầng phía xa.

Tao ngồi gác chân lên bàn, tay xoay xoay con tuốc nơ vít bốn cạnh. Trên màn hình máy tính, thanh trạng thái cài đặt phần mềm Photoshop đang nhích từng phần trăm một cách uể oải. Thằng Khánh đi Bắc Ninh chưa về. Căn phòng vắng tanh, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù đơn điệu.

Bụng tao chưa đói, nhưng mũi tao đã bị đánh thức.

Một mùi thơm sộc vào, lấn át hoàn toàn cái mùi nhựa thông hàn mạch quen thuộc. Mùi hành phi. Mùi thịt rang cháy cạnh.

Tao ngó ra cửa sổ. Mùi hương bay ra từ phòng cuối dãy.





Phòng của Khang và Thư.

Cặp đôi này mới chuyển đến được hai tuần. Nghe đâu là sinh viên năm cuối Giao thông vận tải gì đó. Cũng có vẻ thân thiện, sống thoáng, và quan trọng nhất là “sống thử”.

Tao thấy thằng Khang đang dắt con xe Dream vào hành lang, trên tay lái treo lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ. Rau muống, thịt lợn, và một túi đậu phụ.

Cánh cửa phòng nó mở ra. Con bé Thư chạy ra, mặc cái tạp dề hoa.

– Anh mua gì mà lắm thế? Đã bảo cuối tháng hết tiền rồi, ăn đậu phụ luộc thôi mà.

Miệng nó cằn nhằn, nhưng tay nó đỡ lấy túi thịt nhanh thoăn thoắt.

– Thì thấy thịt ngon, mua về rang mắm tép. Ăn cho có sức mà vẽ vời.

Hai đứa nó chui tọt vào phòng. Tiếng nước xả *rào rào*, tiếng dao thớt băm *cộc cộc* vang lên. Rồi tiếng bát đũa va chạm.

Tao ngồi im trong bóng tối nhờ nhờ của phòng mình, nhìn sang cái ô cửa sáng đèn ấm sực ở cuối hành lang.

Bình thường, dân xóm trọ hay xì xào về chuyện sống thử. Bà Hồng chủ trọ cũng soi mói kỹ lắm. Nhưng lúc này, tao đếch thấy cái gì là đồi bại hay hư hỏng cả.

Tao chỉ thấy nó “ấm”.

Một sự ổn định, một sự “có đôi” giữa cái chốn tạm bợ, nay đây mai đó này.

Căn phòng của tao rộng hơn mười mét vuông. Đủ chỗ cho hai thằng đàn ông nằm vật vạ. Nhưng sao lúc này tao thấy nó rộng thênh thang, rộng đến mức thừa thãi. Cái màn hình máy tính xanh lè lạnh lẽo không đủ để lấp đầy khoảng trống đó.

Tao vớ lấy điện thoại.

Gõ tin nhắn cho Ngân: “Khánh đi vắng rồi. Tự nhiên thèm cơm nhà. Góp gạo không?”

Gửi đi.

Một phút sau, máy rung: “Ok. Đợi tớ thay đồ. 10 phút nữa đi chợ.”

Tao nhoẻn miệng cười, ném con tuốc nơ vít vào hộp đồ nghề. Hôm nay nghỉ sửa máy.

***

Chợ cóc buổi chiều nằm ngay ngách bên cạnh, họp chớp nhoáng trên vỉa hè lồi lõm.

Tao đi bên cạnh Ngân. Nó xách cái làn nhựa đỏ, tao đi tay không, đút túi quần, dáng vẻ ung dung của một thằng đàn ông có tí tiền trong ví.

– Mua thịt trước. – Ngân chỉ đạo.

Tao sà vào hàng thịt lợn. Cái bệnh nghề nghiệp của dân kỹ thuật lại trỗi dậy. Tao soi miếng thịt ba chỉ như soi mainboard máy tính.

– Cô ơi, miếng này mỡ hơi dày, tỉ lệ nạc mỡ không cân đối. Cấu hình này rang lên tóp hết, hao lắm. Cắt cho cháu miếng nạc vai kia kìa.

Bà bán thịt lườm tao một cái, nhưng tay vẫn cắt đúng miếng tao chỉ.

– Gớm, anh con trai mà kén thế. Vợ anh nó nhờ đấy. – Bà ta cười, liếc sang Ngân đang đứng chọn hành lá bên cạnh.

Ngân đỏ bừng mặt, xua tay quầy quậy:
– Không phải đâu cô ơi, bọn cháu là…

– Cháu cảm ơn cô. – Tao cắt ngang lời Ngân, rút tờ 50 nghìn đưa cho bà bán thịt. – Cô cân điêu là lần sau cháu sang hàng khác đấy nhé.

Bà bán thịt cười hô hố, trả lại tiền thừa.

Tao cầm túi thịt, quay sang nhìn Ngân. Nó đang lườm tao cháy mặt, nhưng tao thấy khóe môi nó hơi cong lên.

Tao không giải thích. Cũng không phủ nhận.

Cái từ “vợ anh” nghe nó lạ tai, sến súa, nhưng sao nó lại lọt vào tai tao một cách êm ái thế không biết.

Hai đứa xách đồ về. Rau muống, cà chua, thịt nạc vai, trứng gà. Tổng thiệt hại 85 nghìn. Chia đôi mỗi đứa hơn 40 nghìn. Đắt hơn ăn cơm bụi một tí, nhưng chất lượng thì gấp mười.

***

Căn phòng “trụ sở công nghệ” bừa bộn của tao biến hình.

Ngân xắn tay áo lên, búi tóc củ tỏi gọn gàng trên đỉnh đầu. Nó chiếm dụng cái góc chạn bát bụi bặm của thằng Khánh làm địa bàn hoạt động.

Tiếng mỡ sôi xèo xèo trên chảo. Mùi hành phi thơm lừng bốc lên, len lỏi vào từng ngóc ngách, bám vào đống dây điện, vào quần áo, vào cả cái mũi đang hít hà tham lam của tao.

Tao không ngồi chơi. Tao được phân công nhặt rau muống.

Tao ngồi bệt xuống sàn, ngắt từng ngọn rau.

Ngân đứng bên bếp ga mini, tay đảo thịt, tay nêm nếm gia vị.

Tao ngẩng đầu lên nhìn cái dáng tất bật của nó. Cái áo phông rộng thùng thình, cái tạp dề nilon mỏng dính.

Tự nhiên trong đầu tao nảy ra một ý nghĩ điên rồ.

Nếu ngày nào đi làm về cũng thấy cảnh này thì sao nhỉ?

Tao nhớ đến cặp Khang – Thư lúc chiều.

Nếu tao với Ngân ở cùng nhau…

Tao sẽ tống tiễn thằng Khánh đi chỗ khác. Tao sẽ kê lại cái bàn làm việc ra sát cửa sổ. Mua thêm một cái tủ vải treo quần áo ở góc kia. Cái giường đơn sẽ đổi thành giường đôi (hoặc trải hai cái đệm).

Tiền phòng một triệu hai. Tiền ăn góp chung. Mua đồ về nấu rẻ hơn ăn quán.

Và quan trọng nhất, tối đến, tao không phải canh đồng hồ để đuổi nó về phòng bên cạnh. Tao có thể ôm nó ngủ, hít hà mùi sả chanh cả đêm mà không phải sợ gì cả.

Một bài toán kinh tế và tình cảm quá hời. Một sự tối ưu hóa tuyệt đối.

Cái ý nghĩ ấy nó nhảy múa trong đầu tao, cám dỗ kinh khủng. Nó làm tao quên mẹ mất là tao đang cầm mớ rau muống, bóp nát bét mấy ngọn non.

– Này! Làm gì mà thẫn thờ ra thế? Nát hết rau của tôi rồi!

Tiếng Ngân quát nhẹ làm tao giật mình.

– À… không. Đang tính xem con máy của khách bị lỗi gì.

Tao nói dối trơn tru, vội vàng thả mớ rau xuống rổ.

***

Bữa cơm được dọn ra trên cái chiếu trúc trải giữa nhà.

Thịt rang cháy cạnh màu cánh gián, nước sốt sền sệt. Canh cà chua trứng vàng ươm, điểm xuyết hành xanh. Rau muống luộc xanh ngắt, nước luộc vắt chanh chua dịu.

Đơn giản. Nhưng ngon vãi cả linh hồn.

Tao và ba bát cơm đầy. Ăn như thể ngày mai tận thế.

– Ăn từ từ thôi, nghẹn bây giờ. – Ngân gắp cho tao miếng thịt nạc nhất.

Tiếng cặp đôi Khang – Thư ở cuối dãy lại vọng lên. Lần này là tiếng thời sự VTV phát ra từ cái tivi cũ của họ. Tiếng biên tập viên nói về giá xăng tăng, về tin thế giới.

Nó tạo nên một cái phông nền âm thanh gia đình kỳ lạ.

Tao lùa miếng cơm cuối cùng vào miệng, đặt bát xuống.

– Ngân này.

– Hả? – Ngân đang húp canh, ngẩng lên nhìn tao.

– Cơm cậu nấu ngon thật. Ăn đứt cơm bụi bà Béo đầu ngõ.

– Khen thừa. Tớ nấu ăn từ năm lớp 4 rồi.

– Hay là…

Tao ngập ngừng. Tim đập thình thịch. Tao biết mình sắp nói ra một câu rất liều lĩnh.

– Hay là gì?

– Hay là… tớ dọn sang ở với cậu luôn nhỉ? Hoặc cậu sang đây? Để ngày nào cũng được ăn cơm cậu nấu? Tiền phòng cưa đôi, tiền ăn góp chung. Đỡ tốn kém.

Tao nói nửa đùa nửa thật, mắt nhìn chăm chú vào phản ứng của nó.

Ngân khựng lại. Cái thìa canh lơ lửng giữa không trung.

Nó quay sang nhìn tao. Mắt nó long lanh, có chút bối rối, và cả một chút… suy tính.

Nó không giận. Nó không mắng tao là đồ dâm dê hay lợi dụng.

Nó đặt cái thìa xuống bát.

– Cậu tính toán ghê nhỉ. Lại định tối ưu hóa chi phí à?

– Không hẳn. – Tao gãi đầu. – Tối ưu hóa cảm xúc là chính.

Ngân cười. Nó vẩy mấy giọt nước canh dính trên tay vào mặt tao.

– Mơ đi. Giàu rồi hẵng nói chuyện đấy.

– Giàu là bao nhiêu?

– Là đủ để thuê một cái phòng có bếp riêng, có nhà vệ sinh khép kín. Chứ chui rúc ở cái phòng chung đụng này, nấu ăn ám mùi vào quần áo, đi vệ sinh phải xếp hàng… Tớ không thích.

Câu trả lời lấp lửng. Nhưng tao hiểu.

Đó không phải là “Không bao giờ”. Đó là “Chưa phải lúc”.

Nó không chê tao. Nó chỉ chưa hài lòng với cái điều kiện sống hiện tại. Nó thực tế, và tao thích cái sự thực tế ấy.

– Được. Kèo này tớ nhận. – Tao gật đầu chắc nịch.

***

Ăn xong, tao rửa bát. Ngân lau dọn bếp núc.

Chín giờ tối. Tao tiễn nó về phòng 304.

Khoảng cách từ cửa phòng tao sang cửa phòng nó chỉ có ba bước chân. Nhưng lúc này tao thấy nó xa xôi vãi chưởng.

– Ngủ ngon nhé. – Ngân nói, tay vặn nắm đấm cửa.

– Ừ. Mai lại góp gạo nhé?

– Mai tính sau. Xem thái độ thế nào đã.

Nó cười, đóng cửa lại.

Tao quay về phòng mình.

Căn phòng lại trở về vẻ bừa bộn vốn có. Cái bếp ga mini đã nguội lạnh. Mùi thức ăn bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho mùi ẩm mốc quen thuộc.

Tao ngồi xuống ghế, mở laptop lên.

Hình nền máy tính là bức ảnh tao chụp lén Ngân hôm đi Hồ Tây.

Tao nhìn vào màn hình, rồi nhìn quanh căn phòng trọ tồi tàn.

Nhà vệ sinh khép kín. Bếp riêng.

Đó là tiêu chuẩn cho “giấc mơ như Khang – Thư” của tao.

Tao mở file Excel quản lý tài chính. Con số trong cột “Tổng tài sản” hiện tại là 2 triệu 8.

Còn xa lắm.

Nhưng tao không nản.

Tao với tay lấy con tuốc nơ vít. Đêm nay tao sẽ cày nốt con máy cho khách.

Vì bát canh cà chua trứng. Và vì cái ngày tao có thể đường hoàng nói với nó: “Về nhà với anh đi.”

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng