Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 30: Cú tát của giảng đường và mùi mực đỏ​

Giáo trình Kinh tế vi mô của tao dùng để kê màn hình.

Nghiêm túc đấy. Cái chân đế màn hình con Dell cũ bị gãy một bên, cập kênh, tao phải nhét quyển sách dày cộp vào cho nó cân. Hậu quả là trang 125, chương về “Cung cầu và giá cả thị trường”, dính một vệt đen sì to tướng.

Đó là vết keo tản nhiệt trộn với bụi máy tính.

Tao ngồi ở giảng đường, lật giở quyển sách ra ôn thi giữa kỳ. Mùi giấy cũ đã biến mất, thay vào đó là mùi khét lẹt của đồ điện tử ám vào từng trang sách. Tao nhìn những dòng chữ chi chít về đường cong bàng quan, chi phí cơ hội, nhưng trong đầu tao chỉ nhảy số về giá RAM, giá ổ cứng SSD và tiền công cài Win.

Đêm qua tao kiếm được 300 nghìn. Trong túi quần tao hiện tại có gần hai triệu.





Cái ví dày cộm ép vào đùi phải làm tao thấy tự tin lạ thường. Tao bước vào phòng thi không còn cái vẻ khúm núm, sợ sệt của thằng sinh viên nghèo kiết xác hồi đầu năm. Tao đi thẳng lưng, mặt vênh lên một tí. Tao là thợ, tao là “doanh nhân” nhỏ, tao kiếm ra tiền. Mấy cái chữ nghĩa trong sách vở này giải quyết được cái gì?

Nhưng sự đời đéo như mơ.

Giám thị phát đề. Môn Toán cao cấp.

Tao cầm tờ đề thi lên. Mặt giấy trắng tinh, mực in đen nhánh thơm mùi máy photocopy.

Câu 1: Tính tích phân bất định.
Câu 2: Giải hệ phương trình tuyến tính bằng phương pháp Gauss.
Câu 3: Tìm cực trị của hàm số.

Tao nhìn vào những ký tự $\int$, $\Sigma$, $\lambda$. Chúng nó nhảy múa trước mắt tao như những sợi dây điện bị chập cháy.

Tao đơ.

Hoàn toàn đơ.

Một tháng nay, tao chỉ biết đến “Format ổ C”, “Ghost Win”, “Crack Office”. Bộ nhớ não tao đã bị ghi đè (overwrite) hoàn toàn bởi những thủ thuật lươn lẹo và mánh khóe kiếm tiền lẻ. Những kiến thức toán học cao siêu mà tao từng tự hào hồi cấp ba giờ trôi tuột đi đâu mất, sạch bách như dữ liệu bị xóa vĩnh viễn không thể khôi phục.

Tao cắn bút. Cái bút bi Thiên Long vỏ xanh quen thuộc giờ trở nên vô dụng. Tao không thể dùng tuốc nơ vít để vặn ra đáp án, cũng không thể dùng lệnh “Run as Administrator” để bắt bài toán này chạy theo ý mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trán. Không phải mồ hôi của lao động chân tay, mà là mồ hôi lạnh của sự bất lực.

“Xoạt.”

Một tờ giấy nháp được đẩy nhẹ xuống từ bàn trên.

Thằng Long.

Nó ngồi ngay trước tao. Lưng nó thẳng tắp, tay cầm bút máy Parker viết nhoay nhoáy như rồng bay phượng múa. Nó làm bài xong từ đời nào rồi.

Tao liếc nhìn tờ giấy nháp.

Chữ thằng Long đẹp, nắn nót. Lời giải chi tiết từ A đến Z.

Nhưng bi kịch là ở chỗ: Tao đéo hiểu gì cả.

Tao nhìn vào những dòng biến đổi ma trận của nó. Tại sao dòng 1 lại trừ đi 2 lần dòng 3? Tại sao x lại bằng cái đống loằng ngoằng kia? Tao như thằng mù chữ nhìn vào văn bản tiếng Phạn.

Tao muốn chép. Nhưng chép thế nào khi không biết đâu là số 5, đâu là chữ S trong cái mớ công thức rối rắm kia? Chép sai một dấu là đi cả bài.

Cái sự bất lực nó dâng lên tận cổ họng, đắng ngắt.

Tao có tiền. Tao có kỹ năng xã hội. Tao biết cài Win cho cả cái giảng đường này. Nhưng trước mặt tờ giấy trắng và cây bút bi, tao là một thằng phế vật.

Long quay xuống, nhướng mày ra hiệu “Chép đi”.

Tao lắc đầu. Cười méo xệch.

Tao gục mặt xuống bàn. Tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu nghe như tiếng cười nhạo báng. Hóa ra, cái “thông minh” của tao chỉ là khôn vặt. Còn cái trí tuệ thật sự để ngồi ở giảng đường đại học này, tao đã vứt mẹ nó vào sọt rác từ lúc nào không hay.

“Hết giờ! Thu bài!”

Tao nộp tờ giấy trắng tinh, chỉ ghi mỗi họ tên và mã sinh viên.

***

Tiết sau. Trả bài kiểm tra điều kiện môn Kinh tế vi mô tuần trước.

Ông thầy giảng viên là một tiến sĩ già, nổi tiếng khó tính và hay châm chọc sinh viên. Ông cầm xấp bài thi, gõ gõ xuống mặt bàn giáo viên *cộp cộp*.

– Lớp này học hành chểnh mảng lắm. Điểm thấp lẹt đẹt. Đặc biệt có mấy anh chị chắc tưởng mình giỏi rồi, đi học như đi dạo mát.

Ông bắt đầu đọc tên trả bài.

– Nguyễn Văn A, 7 điểm.
– Trần Thị B, 8 điểm.
– Phạm Đức Long, 9 điểm.

Thằng Long lên lấy bài, mặt tỉnh bơ. Cả lớp nhìn nó ngưỡng mộ. Vừa giàu, vừa đẹp trai, vừa học giỏi. Nó là “con nhà người ta” phiên bản hoàn hảo.

– Nguyễn Minh An.

Tim tao thót một cái.

– Anh An đâu?

– Dạ… có em. – Tao đứng dậy, giọng lí nhí.

Ông thầy nhìn tao qua cặp kính lão trễ xuống mũi. Ánh mắt ông soi mói, như đang nhìn một mẫu vật lạ bị lỗi.

– Anh An này. Tôi thấy anh trong giờ hay ngủ gật lắm. Chắc tối làm thêm vất vả à? Hay bận nghiên cứu khoa học?

Cả lớp cười rộ lên. Mấy đứa con gái bàn đầu quay xuống nhìn tao tủm tỉm. Bọn nó biết thừa tao là thằng thợ cài Win dạo, suốt ngày lếch thếch đi dán quảng cáo.

– Bài của anh đây. Cầm lấy mà về treo lên tường làm kỷ niệm.

Ông thầy thả tờ bài thi xuống mép bàn. Tờ giấy bay lảo đảo rồi rơi xuống đất.

Tao đi lên, cúi xuống nhặt.

Một con số 2 to đùng, đỏ chót, được khoanh tròn ngay giữa trang giấy. Màu mực đỏ tươi roi rói, nhìn nhức cả mắt.

Số 2.

Hồi cấp ba, tao là học sinh giỏi Toán nhất nhì trường huyện. Tao là niềm tự hào của cả dòng họ. Bố mẹ tao bán mặt cho đất bán lưng cho trời để tao được ngồi ở đây.

Và tao trả ơn ông bà bằng một con 2 đỏ lòm.

Tao cầm bài kiểm tra, đi về chỗ. Quãng đường từ bục giảng về bàn học dài lê thê. Tao cảm giác như hàng trăm con mắt đang găm vào lưng tao.

– Ê, thợ cả mà cũng tạch à? – Một thằng ngồi bàn bên cạnh thì thầm, cười đểu. Thằng này hôm nọ vừa nhờ tao cài driver máy in, lúc trả tiền còn mặc cả bớt 10 nghìn.

Máu nóng dồn lên mặt tao.

Cái cảm giác nhục nhã này nó khác hẳn cái nhục khi bị bà Hồng đòi tiền nhà hay bị lão xe ôm lừa. Cái nhục đó là do tao yếu thế, tao nghèo. Còn cái nhục này là do tao ngu. Do tao tự buông thả mình.

Tao ngồi xuống ghế, vò nát tờ bài thi trong tay.

Thằng Long quay xuống, nhìn tao ái ngại:
– Thôi, thua lần này ta gỡ lại lần khác.

Tao không trả lời. Tao nhét cục giấy lộn vào sâu trong đáy balo, chèn dưới cái laptop nặng trịch.

***

Tan học.

Tao không về phòng trọ ngay. Tao cũng không đi tìm Ngân. Tao cần một chỗ để thở.

Tao đi ra sau khu giảng đường, chỗ có mấy cây xà cừ cổ thụ và bức tường rêu phong loang lổ.

Trên thân cây xà cừ sần sùi, tao nhìn thấy một cái decal quen thuộc.

Cái tem “SỬA MÁY TÍNH TẠI NHÀ – ALO LÀ CÓ” do chính tay tao dán trộm cách đây hai tuần.

Góc decal đã bị ai đó cạy, bong ra một mảng, cong queo, dính đầy bụi đất. Lớp keo dán rẻ tiền không chịu được nắng mưa, chảy ra nham nhở. Trông nó nhem nhuốc, lạc lõng giữa cái không gian học thuật này.

Tao đứng nhìn cái decal của chính mình.

Đây là thành tựu của tao sao? Một miếng giấy decal bé tí, đi dán trộm, kiếm vài đồng bạc lẻ từ sự thiếu hiểu biết của người khác?

Tao sờ vào túi quần. Hai triệu vẫn còn đó. Dày cộm.

Nhưng sao tao thấy nó nhẹ bẫng. Nó không mua lại được cái sĩ diện vừa bị đạp đổ trên giảng đường. Nó không mua được kiến thức để tao điền vào tờ giấy thi.

Tao bóc cái decal ra. Lớp keo dính chặt vào tay tao, nhớp nháp, khó chịu. Tao vo tròn nó lại, búng đi.

Cái decal bay vèo vào thùng rác.

Tao nhận ra mình đang đi lệch đường. Lệch vãi cả lìn.

Tao cứ tưởng mình khôn ngoan khi kiếm được tiền sớm hơn bạn bè đồng trang lứa. Tao cười chê bọn nó chỉ biết cắm đầu vào sách vở. Nhưng thực ra, tao đang bán rẻ tương lai của mình với giá vài trăm nghìn một ngày.

Bố mẹ tao ở quê không bán lợn, bán gà để tao lên đây làm thằng thợ sửa máy tính dạo. Họ muốn tao thành cử nhân, thành ông nọ bà kia.

Điện thoại rung. Tin nhắn của mẹ.

“Con ơi, sắp thi chưa? Học hành chăm chỉ nghe con. Mẹ mới gửi ít lạc rang muối vừng lên, chắc mai kia là tới. Cố gắng ăn uống đầy đủ nhé.”

Tao đọc tin nhắn. Sống mũi cay xè.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình. Móng tay đen sì vì dầu máy và bụi bẩn.

Mùi mực đỏ trên bài kiểm tra dường như vẫn còn ám vào tay tao, nồng nặc hơn cả mùi dầu luyn.

Tao đứng dựa lưng vào gốc cây, nhắm mắt lại.

Hôm nay, cái “ông chủ nhỏ” trong tao đã chết lâm sàng. Chỉ còn lại thằng sinh viên năm nhất với bảng điểm nát bét và nỗi sợ hãi tột cùng về ngày mai.

Tao phải học lại. Nghiêm túc. Trước khi quá muộn.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng