Chương 57: Tết
Gió bấc ở quê sắc như dao cạo.
Vừa bước chân xuống xe, cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của miền Trung đã tát thẳng vào mặt tao. Nó không hanh hao, bụi bặm như gió Hà Nội, mà mang theo mùi bùn non ngai ngái từ cánh đồng lúa vừa gặt xong và mùi khói đốt đồng khen khét.
Tao kéo cao cổ áo khoác phao, hít một hơi thật sâu. Cái buồng phổi quen hít bụi mịn và khói xe máy suốt năm tháng qua bỗng nhiên bị sốc vì không khí quá sạch.
– Cu An!
Tiếng gọi quen thuộc vang lên giữa đám đông lố nhố người đón người đưa.
Bố tao đứng cạnh chiếc Honda Cub 81 màu xanh rêu già cỗi. Bố mặc cái áo khoác bộ đội bạc phếch, đầu đội mũ len trùm kín tai, chân đi đôi dép nhựa nâu. Nhìn bố nhỏ bé hẳn đi so với trí nhớ của tao. Gương mặt sạm đen vì nắng gió giãn ra, nụ cười hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm nơi đuôi mắt.
Tao bước nhanh tới.
– Bố. Con về rồi.
– Ừ, về là tốt. Đi xe có mệt không? Có say không?
Bố không ôm tao. Đàn ông quê tao không quen thể hiện tình cảm kiểu đấy. Bố chỉ vỗ vỗ vào vai tao, bàn tay thô ráp, chai sạn. Rồi ông giằng lấy cái balo trên vai tao.
– Đưa đây bố buộc đằng sau cho. Nặng thế này đeo gãy vai à.
– Nhẹ mà bố. Toàn quần áo thôi.
– Nhẹ cái gì. Lên xe đi. Mẹ mày ở nhà mong đỏ mắt rồi.
Tao ngồi sau chiếc Cub 81. Yên xe cứng ngắc, giảm xóc đã hỏng từ đời nào. Tiếng máy nổ lạch bạch, phụt ra từng đợt khói trắng.
Xe lăn bánh trên con đường đê lổn nhổn ổ gà. Gió thốc ngược, lạnh buốt. Tao nhìn tấm lưng gầy guộc của bố chắn gió phía trước. Tự nhiên thấy sống mũi cay cay.
Năm tháng trước, khi tao bắt đầu ra Hà Nội, lòng đầy sợ hãi và tự ti. Giờ tao về, nhưng tâm thế đã khác. Trong túi tao có tiền, trong đầu tao có sạn. Tao đã không còn là thằng trẻ con cần bố che chở nữa, nhưng ngồi sau lưng ông, tao vẫn thấy mình bé lại.
***
Về đến cổng nhà.
Cây mai già trước sân rêu phong đã lác đác vài nụ xanh. Mùi hương trầm từ bàn thờ vọng ra, quyện với mùi thịt kho tàu, mùi cá kho riềng bốc lên từ bếp.
Cái mùi của Tết. Cái mùi của sự đoàn viên mà không một nhà hàng sang trọng nào ở Hà Nội có thể sao chép được.
– Mẹ ơi! Anh An về rồi!
Thằng em tao chạy tót ra, reo ầm ĩ.
Mẹ tao từ dưới bếp đi lên, tay vẫn còn cầm đôi đũa cả, vạt áo dính tro bếp lem nhem.
– Về rồi hả con? Trời ơi, sao mà gầy thế này? Mặt mũi hốc hác, mắt thâm quầng. Trên đấy không chịu ăn uống gì à?
Mẹ sờ nắn bắp tay tao, giọng xót xa. Trong mắt mẹ, dù tao có béo lên mười cân thì tao vẫn cứ là thằng con suy dinh dưỡng cần được vỗ béo.
– Con ăn khỏe mà mẹ. Tại đi xe đường dài hơi mệt tí thôi.
Tao cười, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của mẹ.
Bữa cơm tất niên được dọn ra ngay giữa nhà. Gà luộc lá chanh vàng ươm, đĩa nem rán giòn rụm, bát canh măng hầm chân giò bốc khói nghi ngút. Toàn những món tao thèm rỏ dãi suốt mấy tháng ăn cơm bụi.
Bố rót rượu ra cái chén mắt trâu bé xíu.
Tao đặt cái balo xuống cạnh mâm cơm. Đã đến lúc “biểu diễn”.
Tao kéo khóa balo. Lấy ra hai hộp mứt Hàng Đường vuông vức, đặt lên bàn thờ. Rồi tao lôi chai rượu Chivas 12 ra, đặt trước mặt bố.
– Con biếu bố chai rượu Tây. Tết bố mang ra mời các bác cho sang.
Bố cầm chai rượu lên, xoay qua xoay lại, nheo mắt đọc mấy dòng chữ tiếng Anh loằng ngoằng.
– Rượu ngoại à? Mua làm cái chi cho tốn kém. Rượu nút lá chuối bố ngâm ba kích uống còn bổ hơn.
Miệng nói thế, nhưng tao thấy mắt bố ánh lên vẻ tự hào. Bố đặt chai rượu cẩn thận lên tủ ly, ngay vị trí dễ thấy nhất.
Tiếp theo là tiết mục chính.
Tao rút cái ví da bò dày cộm ra.
Tao đếm sáu tờ 500 nghìn polymer màu xanh lơ. Mới cứng, phẳng phiu, thơm mùi tiền mới.
Tao đặt xấp tiền lên mép bàn, đẩy nhẹ về phía mẹ.
– Cái này… con biếu bố mẹ sắm Tết. Con đi làm thêm, dành dụm được.
Không gian chùng xuống một nhịp. Tiếng đũa bát va chạm im bặt.
Mẹ tao nhìn xấp tiền, rồi nhìn tao, sững sờ. Ba triệu. Ở quê, số tiền này mua được cả tấn thóc.
Bố tao dừng chén rượu giữa chừng, nhìn tao chằm chằm.
– Tiền ở đâu mà lắm rứa con? – Giọng mẹ run run. – Mày… mày lại nhịn ăn nhịn mặc, đi bốc vác hay làm cái gì dại dột phải không? Đã bảo tiền học, tiền ăn bố mẹ lo được, mày cứ giữ lấy mà tiêu, đừng có làm khổ thân.
Mẹ rơm rớm nước mắt. Mẹ sợ tao sa ngã, sợ tao lao lực.
Tao cười, vỗ ngực, cái điệu bộ tự tin học được từ thằng Khánh:
– Mẹ cứ lo xa. Con làm kỹ thuật, sửa máy tính, ngồi điều hòa mát rượi chứ bốc vác gì. Con làm quản lý cửa hàng cho người ta, lương cao lắm. Bố mẹ cứ cầm lấy, tiêu cho thoải mái. Sang năm con gửi về nhiều hơn.
Tao nói dối một nửa. Tao không ngồi điều hòa mát rượi suốt ngày, tao cũng từng bốc vác, từng chui rúc trong kho hàng lậu. Nhưng kết quả là tiền sạch. Và tao có quyền tự hào về nó.
Bố đặt chén rượu xuống, nhìn tao nghiêm nghị, rồi gật đầu nhẹ.
– Nó lớn rồi bà ạ. Cầm lấy cho con nó vui.
Mẹ run run cầm lấy xấp tiền, cuộn lại, nhét vào túi áo bà ba, rồi quay đi quệt nước mắt.
– Cái thằng này… Thôi ăn đi, gà nguội hết rồi.
Tao gắp cái đùi gà, cắn ngập răng. Ngọt lừ.
Cái cảm giác được làm trụ cột, được đóng góp cho gia đình, nó làm tao sướng rơn người. Cái tôi đàn ông của tao được vuốt ve cực độ. Hóa ra, trưởng thành không phải là khi mày kiếm được bao nhiêu tiền, mà là khi mày có thể cầm tiền đó đặt lên bàn ăn của bố mẹ mà không thấy hổ thẹn.
***
Mười giờ đêm.
Ở quê ngủ sớm. Đèn đóm tắt hết, cả làng chìm trong bóng tối dày đặc.
Tao nằm trên cái giường gỗ xoan đào cũ kỹ của mình. Đệm bông ép cứng ngắc, chăn bông nặng trịch đè lên người.
Mọi thứ yên tĩnh tuyệt đối.
Yên tĩnh đến mức tao nghe thấy tiếng mọt gặm gỗ *két… két…* ở góc cột nhà. Nghe thấy tiếng ếch nhái kêu ộp oạp ngoài ruộng.
Tao nhắm mắt lại, cố dỗ giấc ngủ. Nhưng não tao vẫn đang chạy theo múi giờ Hà Nội.
Giờ này ở phòng trọ, chắc thằng Khánh đang gào thét combat. Chắc tiếng xe còi hú vẫn vọng lên từ đường Cầu Giấy. Chắc cái quán ốc đầu ngõ vẫn đang leng keng tiếng bát đĩa.
Ở đây… vắng quá.
Sự yên bình mà tao từng khao khát khi bị stress vì tiền nong, giờ đây lại làm tao thấy trống trải lạ lùng.
Tao thấy thiếu.
Thiếu tiếng quạt tản nhiệt máy tính quay vù vù. Thiếu mùi khói thuốc lá của thằng Khánh. Thiếu cái ánh sáng đèn đường hắt qua khe cửa sổ.
Và thiếu cả tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó ở phòng bên cạnh.
Tao với lấy điện thoại. Sóng 3G ở quê chập chờn, load mãi mới được cái tin nhắn.
Tao nhắn cho Ngân:
-“Tớ về đến nhà rồi. Yên ắng quá, nghe rõ cả tiếng dế kêu. Tự nhiên thấy… chưa quen.”
Tao nhận ra, mình đã thuộc về cái thành phố ồn ào, bụi bặm ấy lúc nào không hay. Cái nhịp điệu gấp gáp, cái áp lực kiếm tiền, cái sự bon chen ấy… nó đã ngấm vào máu tao, trở thành một phần nhịp sinh học của tao.
Về quê là để nghỉ ngơi, để nạp năng lượng. Nhưng nhà, theo một nghĩa nào đó, giờ đây là cái phòng trọ đầy mùi máy móc kia.
Tao kéo chăn trùm kín đầu, hít hà mùi nắng khô cong trên vỏ chăn mẹ giặt.
Ngủ thôi. Ăn Tết cho đã đời, rồi lại lên đường. Vì cuộc chiến của tao không nằm ở lũy tre làng này nữa.