Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

 

Chương 67: Cài lại win​

Sáng hôm sau.

Tao tỉnh dậy, đầu vẫn còn ong ong dư âm của cuốc rượu đêm qua. Nhưng lạ cái là lồng ngực tao nhẹ bẫng. Cái cục đá tảng đè nặng đường thở suốt từ hôm mùng 8 Tết bỗng nhiên bốc hơi đi đâu mất.

Tao xách cái USB boot và túi đồ nghề, lê dép sang gõ cửa phòng 305.

Cộc cộc.





Mất một lúc lâu mới có tiếng lạch bạch đi ra. Cánh cửa mở hé.

Mai Anh đứng đó. Không váy vóc body, không giày cao gót, không lớp phấn nền hoàn hảo. Nó mặc một bộ đồ ngủ lụa màu mận chín, vải mỏng dính, hai dây áo trễ nải rớt xuống tận bắp tay. Tóc nó búi vội thành một cục lộn xộn trên đỉnh đầu, vài lọn rủ xuống che nửa con mắt đang ngái ngủ.

Trông nó tã, nhưng lại đàn bà vãi chưởng.

– Sớm thế nhóc. Vào đi.

Nó ngáp một cái rõ to, không thèm che miệng, quay lưng đi thẳng vào trong.

Tao bước theo. Lần đầu tiên tao nhìn rõ cái “hậu trường” của nữ hoàng thị phi.

Phòng bừa bộn kinh khủng. Trên cái ghế đẩu vắt vẻo một cái áo lót ren màu đen. Dưới sàn gạch là la liệt bông tẩy trang đã dùng, mấy thỏi son lăn lóc cạnh cái máy sấy tóc dây rợ lằng nhằng. Nhưng giữa cái đống lộn xộn ấy lại sực nức một mùi hương rất đặc trưng. Mùi nước hoa đắt tiền quyện với mùi dầu gội hoa hồng ngòn ngọt.

Mai Anh ném cái laptop Sony Vaio lên nệm.

– Máy đấy, làm đi. Để chị pha cho cốc nước.

Nó lúi húi ở góc bếp nhỏ, tiếng lách cách khuấy thìa vang lên. Một lát sau, nó đưa cho tao một cốc nước ấm màu vàng nhạt.

– Uống đi cho tỉnh cái mặt ra rồi hẵng làm. Chanh đào ngâm mật ong đấy, giã rượu tốt lắm. Cài nhầm xóa xừ mất dữ liệu của chị thì chị cạo đầu mày.

Tao nhận cốc nước. Hơi nóng truyền qua lớp thủy tinh. Tao nhấp một ngụm. Chua chua, ngọt dịu, trôi tuột xuống dạ dày làm cái ruột gan đang cồn cào dịu hẳn lại.

Tao đặt cốc nước xuống, ngồi bệt xuống sàn gạch, kéo cái laptop ra sát mép giường.

Mai Anh leo lên giường, kéo chăn trùm kín chân, ngồi khoanh tay nhìn tao làm.

Cắm USB. Khởi động máy. Trước tiên là dọn dẹp dữ liệu đã. Thao tác quen tay, tao click chuột liên tục.

Trong lúc dọn dẹp mục Downloads, tao ấn nhầm vào một cái folder không tên.

Màn hình bung ra một loạt ảnh.

Tao khựng lại. Trên màn hình là một con bé da đen nhẻm, tóc mái bằng ngố tàu cắt lởm chởm, đang há mồm cắn một miếng dưa hấu to tổ bố, nước dưa chảy ròng ròng xuống cằm.

Tao nheo mắt nhìn kỹ. Nhìn cái nốt ruồi ở xương quai xanh.

– Á à cái thằng ranh con! Nhắm mắt vàooo!

Một tiếng hét thất thanh vang lên.

Mai Anh từ trên giường lao ập xuống như một con thú dữ bị dẫm phải đuôi. Nó nhào tới cướp con chuột máy tính trong tay tao.

Động tác quá nhanh và mạnh. Nó mất đà.

Cả thân hình nó đổ rạp về phía trước, đè thẳng lên lưng tao.

Tao đang ngồi bệt, bị lực đẩy bất ngờ nên chống hai tay xuống sàn.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như đứng lại.

Cái ôm vô tình này không giống cái ôm gượng ép để trêu tức tao ở cửa hàng hôm nọ. Nó trần trụi và tự nhiên.

Tao cảm nhận rõ rệt hai bầu ngực mềm mại của nó ép chặt vào sống lưng tao qua lớp áo lụa mỏng tang. Hơi ấm từ da thịt nó truyền thẳng sang người tao. Mùi hương hoa hồng từ mái tóc rối bù của nó xộc thẳng vào mũi tao. Hơi thở của nó phả nóng hổi ngay sát mang tai tao, gấp gáp.

Bản năng đàn ông trong tao giật bắn lên. Cổ họng tao khô khốc.

Mai Anh dường như cũng nhận ra cái tư thế nhạy cảm này. Bầu ngực nó nhô lên xẹp xuống theo nhịp thở ngay trên lưng tao.

Nó khựng lại vài giây. Không đẩy ra ngay.

Tao liếc mắt sang. Mặt nó đỏ lựng lên. Cái vệt đỏ hiếm hoi trên khuôn mặt vốn lúc nào cũng dạn dĩ và cợt nhả.

Nó buông chuột ra, hắng giọng, đập nhẹ vào vai tao một cái để chữa thẹn.

– Cấm nhìn! Làm tiếp đi!

Nó lùi lại, trèo lên giường, với lấy cái điện thoại bấm bấm liên tục. Nhưng tao thấy qua màn hình máy tính phản chiếu, mắt nó thỉnh thoảng lại liếc trộm xuống cái lưng tao.

Không khí trong phòng tự nhiên im ắng hẳn. Không còn tiếng trêu chọc lả lơi. Một sự ngượng ngùng mỏng tang bay lơ lửng, nhưng không khó chịu. Nó dễ chịu vãi chưởng.

Tao chuyển cái folder ảnh “dìm hàng” đó sang ổ D, xong xuôi rồi bắt đầu chạy bộ cài Win.

Thanh phần trăm chạy màu xanh lá cây nhích từng chút một. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của cái laptop kêu ro ro.

Mai Anh ngồi ôm gối trên giường. Nó ngừng bấm điện thoại. Nó cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng tao đang cặm cụi làm việc.

– Công nhận lúc mày im lặng làm việc, không mở miệng ra chém gió, nhìn cũng ra dáng đàn ông phết nhỉ. – Nó thốt lên, giọng nói phá vỡ sự im lặng. Không mỉa mai, không trêu cợt. Một lời khen thật lòng.

Tao đang đợi máy khởi động lại. Nghe nó nói, tao không đỏ mặt, cũng không lúng túng như thằng cu An ngày xưa.

Tao từ từ quay mặt sang nhìn nó. Lưng tao vẫn dựa vào thành giường.

Tao nhếch mép cười. Một nụ cười nửa miệng, tự tin, mang theo cái sự lỳ lợm tao vừa nhặt lại được từ đống đổ nát đêm qua.

– Thế giao diện mới này của em đã đủ chuẩn để chị say men tình chưa?

Tao phản đòn. Thẳng thừng.

Mai Anh hơi mở to mắt. Nó không ngờ tao dám thả thính ngược lại nó với cái thái độ điềm tĩnh thế này.

Ánh mắt hai đứa chạm nhau. Một giây. Hai giây. Ba giây.

Không ai nói thêm câu nào. Nhưng tao thấy khóe môi nó cong lên, và trong lòng tao có một luồng sóng gợn nhẹ, thú vị và đầy tính khiêu khích.

Màn hình laptop vụt tối.

Máy báo pin yếu, chuẩn bị sập nguồn.

– Hết pin rồi. Sạc đâu chị? – Tao quay lại nhìn máy.

– Ở cái ổ cắm góc tường kìa.

Cái ổ điện nằm tít phía trong, ngay sau lưng chỗ Mai Anh đang ngồi khoanh chân.

Tao cầm cục sạc, buộc phải rướn người về phía trước, vòng một cánh tay qua eo nó để cắm phích vào ổ.

Đúng lúc tao đang loay hoay cắm, Mai Anh giật mình vì con chuột máy tính trượt rơi xuống. Nó theo phản xạ lùi lại phía sau.

Hai cơ thể va vào nhau.

Tao mất đà, chống mạnh một tay xuống nệm để không đè lên người nó. Tay kia của tao theo quán tính vòng qua, ôm trọn lấy vòng eo thon nhỏ của nó để giữ thăng bằng.

Mặt tao úp sát vào hõm cổ nó.

Tao ngửi thấy mùi da thịt con gái vào buổi sáng. Mịn màng, ngai ngái và nóng rực. Hơi thở của tao phả thẳng vào lớp da trắng bóc ngay dưới xương quai xanh của nó.

Không gian im phăng phắc. Cả hai đứa cứng đờ.

Lần này, tao không rụt tay lại ngay.

Tao giữ nguyên tư thế đó. Tao từ từ ngẩng mặt lên.

Mặt tao chỉ cách mặt nó vài centimet. Tao nhìn thẳng vào mắt nó. Ánh mắt tao lúc này không còn là ánh mắt của thằng em trai phòng bên. Nó là ánh mắt của một thằng đàn ông đang chiếm hữu không gian của một người đàn bà. Sâu thẳm, nặng trịch.

Mai Anh nín thở. Rồi nhịp thở của nó nhanh dần. Lồng ngực nó phập phồng.

Thay vì đẩy tao ra như mọi khi, nó bối rối lảng ánh mắt đi chỗ khác. Nó khẽ cắn môi dưới. Hai má nó đỏ bừng lên. Lần đầu tiên tao thấy cái vẻ yếu đuối, lúng túng thật sự từ con người này.

Nó hắng giọng, người hơi rụt lại phía sau một chút.

– Cắm… cắm sạc nhanh lên rồi làm nốt cho xong đi. – Giọng nó lí nhí, không dám nhìn tao.

Tao cười thầm trong bụng. Cảm giác nắm thế chủ động nó ngấm vào máu.

Tao cắm phích điện. Rút tay về. Quay lại hoàn thiện nốt mấy cái driver và crack office.

Mười lăm phút sau, máy chạy mượt mà.

– Xong rồi. Test lại đi.

Mai Anh lết ra mép giường, gõ thử vài phím. Nó gật đầu.

– Ngon rồi. Bao nhiêu tiền đây thợ?

Nó với tay lấy cái túi xách, định rút ví.

Tao đứng dậy, vươn tay ra. Tao dùng ngón trỏ và ngón giữa búng nhẹ một cái vào trán nó.

Cái búng trán cực kỳ tự nhiên, như một thói quen.

– Miễn phí. Nợ em một chầu ốc, bao giờ thèm em đòi.

Tao xách đồ nghề, quay lưng đi thẳng ra cửa, không đợi nó phản ứng.

Trước khi khép cửa lại, tao liếc nhìn. Mai Anh đang đưa tay xoa xoa chỗ trán vừa bị búng, môi nó nở một nụ cười mỉm, ánh mắt nhìn theo tao đờ đẫn.

Tao về đến phòng 302.

Tâm trạng tao đang rất nhẹ nhõm. Cuộc chơi này tao bắt đầu biết luật rồi.

Thằng Khánh đã dậy. Nó đang ngồi gác chân lên bàn, tay lướt Facebook trên màn hình máy tính to đùng.

Tao vứt túi đồ nghề xuống góc nhà. Mắt tao vô tình lướt qua cái màn hình của Khánh.

Trên Newsfeed, một bức ảnh đập thẳng vào mắt tao.

Bức ảnh chụp một con đường sạch bóng, hai bên là những cành hoa đào mỏng manh. Bầu trời trong vắt.

Và Ngân.

Nó mặc cái áo phao dày sụ màu đen, quàng chiếc khăn len màu kem. Nó đứng giữa đường, cười rạng rỡ. Một nụ cười tự do, không vướng bận.

Dòng check-in: *”Chiba, Nhật Bản. Khởi đầu mới.”*

Lồng ngực tao thắt lại một cái. Cảm giác như ai đó vừa rút cạn không khí xung quanh tao.

Tao móc điện thoại của mình ra. Vào Facebook.

Tao gõ tên nó.

Vẫn là “Không tìm thấy kết quả”. Tin nhắn vẫn là “Facebook User”.

Nó đã block tao. Nó chặn đứt mọi liên lạc với tao ngay khi nó bắt đầu cuộc sống mới ở cái đất nước xa xôi ấy. Nhưng nó không block thằng Khánh.

Nó muốn xóa sổ tao ra khỏi cuộc đời nó một cách triệt để. Tao chính thức trở thành người dưng.

Nỗi đau nhói lên, nhức nhối ở ngực trái. Cái chạnh lòng của một thằng bị vứt bỏ không thương tiếc.

Nhưng ngay lúc cái cảm giác bi lụy định trào lên, giọng nói của Mai Anh đêm qua văng vẳng bên tai tao: *”Thất tình thì cứ nhận là đau… Mày muốn ngóc đầu lên thì phải giỏi thật sự.”*

Tao nhìn bức ảnh của Ngân trên màn hình thằng Khánh thêm ba giây nữa.

Nó đã có bầu trời của nó.

Tao hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh của buổi sáng tràn vào phổi, đánh thức từng tế bào.

Tao quay mặt đi.

Tao lôi trong thùng đồ ra một mớ dây sạc điện thoại bị đứt ngầm, rối tinh rối mù vào nhau.

Ngày xưa, gặp cái mớ bùng nhùng này, tao sẽ vứt thẳng vào sọt rác cho nhanh. Nhưng hôm nay, tao kéo ghế ngồi xuống. Tao lấy cái kìm cắt, bấm bỏ đoạn dây hỏng. Tao lột lớp vỏ nhựa, nối lại những sợi đồng mỏng manh bên trong, rồi tỉ mỉ quấn băng dính đen lại.

Đứt ở đâu, tao nối lại ở đấy.

Tao có bầu trời của tao. Và bầu trời của tao bắt đầu từ những việc nhỏ nhất trong cái phòng trọ này.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng