Chương 15: Đêm trắng ở Đặng Tiến Đông và tờ 200 nghìn ám khói
Mười giờ kém mười lăm.
Tao đứng trước một con ngõ sâu hun hút trên đường Đặng Tiến Đông. Phố xá bên ngoài vẫn ồn ào, tiếng xe cộ, tiếng nhạc xập xình từ mấy quán karaoke gần đó vọng lại. Nhưng đứng ở đây, tao cảm giác như đang đứng trước miệng một cái hang tối om, lạnh lẽo.
Tin nhắn của thằng Khánh đến, ngắn gọn như mật mã:
“Số nhà 14B. Chậu cây vỡ bên trái cửa. Chìa khóa ở dưới. Vào trong khóa trái ngay. Tuyệt đối không bật đèn trần. Dùng đèn flash điện thoại mà soi đường.”

Tao nuốt nước bọt, kéo sụp cái mũ lưỡi trai xuống che kín mặt, rồi dấn bước vào ngõ.
Càng đi sâu, ánh sáng đèn đường càng yếu ớt. Hai bên là những bức tường rêu phong, cao ngất ngưởng, cắm đầy mảnh chai sắc lẹm trên đỉnh để chống trộm. Mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc, quyện với mùi rác thải lâu ngày không dọn.
Số nhà 14B đây rồi.
Một cái nhà cấp 4 lụp xụp, cửa cuốn sắt gỉ sét kéo kín mít. Trước cửa lổn nhổn gạch đá và mấy cái chậu cảnh chết khô.
Tao cúi xuống, mò mẫm dưới đáy cái chậu sành vỡ bên trái. Ngón tay chạm vào vật gì đó lạnh ngắt, cứng cứng. Chìa khóa.
Tao tra chìa vào ổ khóa dưới chân cửa cuốn. Tay tao hơi run, loay hoay mãi mới xoay được.
“Cạch.”
Tiếng ổ khóa bật mở nghe chói tai vãi chưởng trong đêm vắng. Tao giật thót mình, nhìn dáo dác xung quanh. Không có ai. Chỉ có con mèo hoang nhảy phóc qua bức tường đối diện làm rơi mấy viên gạch vỡ.
Tao kéo cửa cuốn lên vừa đủ người chui lọt, rồi chui tọt vào trong như con chuột cống. Kéo cửa xuống, khóa trái lại.
Bóng tối ập đến, đặc quánh.
Tao bật đèn flash con Samsung Galaxy Y lên. Ánh sáng yếu ớt quét qua căn phòng.
Đây không giống một cái kho hàng cho lắm. Nó giống cái ổ chứa đồ phế liệu hơn. Rộng chừng hai chục mét vuông, chất đầy những thùng carton dán băng dính vàng chằng chịt, xếp chồng lên nhau cao đến tận nóc. Sàn nhà đầy bụi, vương vãi mấy đoạn dây ni lông và xốp nổ.
Ở giữa phòng có một cái bàn gỗ ép cập kênh và một cái ghế nhựa đỏ đã gãy mất một góc tựa lưng. Trên bàn, một cái quạt con cóc cũ rích bám đầy bụi đen sì.
Tao ngồi xuống ghế. Cái ghế kêu “rắc” một tiếng phản đối sức nặng của tao.
Tao tắt đèn flash để tiết kiệm pin. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Chỉ có vài tia sáng đèn đường vàng vọt len lỏi qua mấy lỗ thủng nhỏ xíu trên cửa cuốn sắt, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lờ mờ.
Mười giờ ba mươi.
Thời gian bắt đầu trôi chậm lại. Chậm kinh khủng.
Tao ngồi bó gối, mắt dần quen với bóng tối. Tai tao căng ra nghe ngóng mọi động tĩnh. Tiếng chuột chạy rầm rập trên trần nhà thạch cao vỡ lở. Tiếng tí tách của cái gì đó, có thể là nước rò rỉ.
Tao sờ tay lên những thùng carton bên cạnh. Nặng trịch. Bên trong là cái gì? Điện thoại lậu? Linh kiện máy tính ăn cắp? Hay là thứ gì đó ghê gớm hơn?
Tao không dám tò mò. Khánh đã dặn: *”Không hỏi, không mở, không biết.”*
Tao rút bao thuốc Thăng Long, định châm một điếu cho đỡ sợ. Nhưng nhớ lại lời dặn không được dùng lửa sáng, tao lại nhét vào. Thèm thuốc vãi đái nhưng đành ngậm cái đầu lọc chay trong mồm cho đỡ nhạt.
Mười hai giờ đêm.
Bên ngoài ngõ bắt đầu vắng lặng. Tiếng xe máy thưa dần.
“Ò… e… ò… e… ò… e…”
Tiếng còi hú xe ưu tiên từ xa vọng lại. Ban đầu nhỏ, sau to dần, xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Tim tao thót lại. Máu trong người như đông cứng.
Cảnh sát? 113? Hay quản lý thị trường?
Tiếng còi càng lúc càng gần. Tao nghe rõ cả tiếng động cơ gầm rú. Ánh đèn xanh đỏ từ đèn nóc xe quét loang loáng qua khe cửa cuốn, hắt những vệt màu ma quái lên mấy thùng hàng.

Tao nín thở. Trượt người khỏi ghế, ngồi bệt xuống sàn đất lạnh toát, nép sát vào đống thùng carton.
Trong đầu tao hiện lên cảnh tượng cánh cửa cuốn bị phá tung. Đèn pin chiếu thẳng vào mặt. Còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt tay. Rồi đồn công an. Rồi bố mẹ ở quê nhận tin con trai bị bắt vì buôn lậu.
Tao bịt chặt miệng để không phát ra tiếng thở mạnh. Mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa lưng áo, dù trời về đêm bắt đầu se lạnh.
Tiếng còi hú inh ỏi ngay trước cửa ngõ.
Rồi… vụt qua.
Tiếng động cơ xa dần về phía đường Nguyễn Lương Bằng. Ánh đèn xanh đỏ tắt ngấm.
Tao ngồi đó, chân tay bủn rủn, không đứng dậy nổi. Hóa ra là xe đi làm nhiệm vụ ở chỗ khác, hoặc xe cấp cứu. Nhưng cái cảm giác sợ hãi tột độ trong mấy giây vừa rồi là thật. Nó rút cạn chút can đảm ít ỏi còn sót lại của tao.
Tao nhận ra mình không phải dân anh chị. Tao chỉ là thằng sinh viên tỉnh lẻ đang cố gồng mình lên để đóng vai tội phạm vì 200 nghìn.
Hai giờ sáng.
Tao vẫn ngồi bệt dưới đất. Cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến nhưng tao không dám chợp mắt. Tao lấy tay vả nhẹ vào má mình cho tỉnh.
Lần này, tao quyết định châm thuốc. Tao chui tọt vào cái góc khuất nhất giữa hai đống thùng hàng, lấy áo khoác trùm lên đầu, rồi mới dám bật lửa.
Ngọn lửa lóe lên một giây rồi tắt ngấm. Đốm đỏ đầu điếu thuốc sáng lên trong bóng tối. Tao rít một hơi thật sâu. Khói thuốc nồng nặc quẩn quanh trong cái không gian chật hẹp, làm tao cay mắt, nhưng nó giúp tao bình tĩnh lại đôi chút.
Ba giờ mười lăm phút.
“Cộc. Cộc cộc. Cộc.”
Tiếng gõ vào cửa cuốn sắt. Khô khốc. Đúng ám hiệu Khánh dặn.
Tao giật mình, dụi tắt điếu thuốc, đứng dậy. Chân tê cứng vì ngồi lâu. Tao mò mẫm ra cửa, ghé mắt qua khe hở nhìn ra ngoài.
Một thằng mặc áo khoác gió trùm kín đầu, đi con Dream chiến không yếm, biển số bị khẩu trang che kín. Nó tắt máy xe, dắt bộ vào sát cửa.
Tao mở khóa, kéo cửa lên một đoạn chừng nửa mét.
Thằng kia cúi người, đẩy mạnh hai cái bao tải dứa nặng trịch vào trong.
Nó ngẩng mặt lên. Ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt vào, soi rõ khuôn mặt hốc hác của nó.
Nó trạc tuổi tao. Da đen nhẻm, tóc nhuộm vàng hoe nhưng chân tóc đã mọc đen sì, bết bát mồ hôi. Trên cổ nó có hình xăm một con bọ cạp lem nhem. Mắt nó thâm quầng, đục ngầu, nhìn tao với vẻ vô hồn.
“Hàng mới về. Xếp gọn vào góc trong.” Giọng nó khàn đặc, nghe như tiếng mài dao vào đá.
“Mày là…?” Tao hỏi khẽ.
“Tuấn Gà. Thằng Khánh dặn rồi.”
Nó không nói thêm nửa lời, quay lưng định đi ra.
“Ê…” Tao buột miệng gọi.
Tuấn Gà khựng lại, quay đầu nhìn tao: “Gì?”
“Trong này… toàn điện thoại à?”
Nó nhếch mép cười. Nụ cười méo xệch, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc.
“Biết làm đéo gì. Mày chỉ cần biết mày được trả tiền để câm mồm và ngồi im. Thắc mắc ít thôi thì sống lâu.”
Nó nhìn tao, ánh mắt như nhìn thấu cái sự sợ hãi đang run rẩy trong tao. Cái nhìn của một con thú hoang nhìn một con chó nhà đi lạc. Trong ánh mắt đó, tao thấy sự khinh bỉ, nhưng cũng thấy cả sự đồng cảm kỳ lạ. Kiểu như: “Chào mừng mày đến với cái đáy xã hội.”
Nó kéo cái khẩu trang lên che mặt, nhảy lên xe. Tiếng máy nổ phành phạch rồi nhỏ dần khi nó lao vụt ra khỏi ngõ.
Tao kéo cửa xuống, khóa lại.
Kéo hai cái bao tải vào góc. Nặng vãi. Tiếng lạch cạch bên trong nghe rõ là tiếng vỏ nhựa va vào nhau.
Tao ngồi lại vào cái ghế gãy. Lại im lặng. Nhưng lần này, tao thấy đỡ sợ hơn. Sự xuất hiện của thằng Tuấn Gà, dù chớp nhoáng và cộc lốc, làm tao nhận ra tao không đơn độc. Có những thằng khác, như nó, cũng đang thức trắng đêm, bán mạng, bán sức để kiếm từng đồng bạc lẻ trong cái thành phố này.

Nó bán sự liều lĩnh. Tao bán nỗi sợ.
Năm giờ sáng.
Trời bên ngoài bắt đầu tảng sáng. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, lạc lõng giữa tiếng xe rác đi thu gom đầu ngõ.
Khánh đến.
Cửa cuốn mở ra. Gió lạnh ùa vào, xua đi cái mùi ẩm mốc ngột ngạt trong phòng.
Khánh bước vào, nhìn quanh một lượt, kiểm tra mấy cái bao tải mới, rồi gật đầu.
“Tốt. Không vấn đề gì chứ?”
“Có xe còi hú đi qua lúc nửa đêm. Tao tưởng chết.” Tao thật thà khai báo, giọng vẫn còn run.
Khánh cười khẩy: “Chuyện thường. Quen đi là vừa.”
Nó rút ví, lôi ra tờ 200 nghìn màu đỏ cam. Tờ tiền cũ, nhàu nát, ám mùi khói thuốc lá nồng nặc.
“Cầm lấy. Công đêm nay.”
Tao cầm tờ tiền bằng cả hai tay. Hai trăm nghìn.
Tao nhìn nó. Tờ polymer mỏng manh nhưng nặng trĩu. Nó đổi bằng một đêm không ngủ, bằng nỗi sợ thót tim, bằng sự tòng phạm thầm lặng với những thứ tao không dám gọi tên.
“Về đi. Ngủ một giấc lấy sức chiều đi học.” Khánh vỗ vai tao. “Mày làm được việc đấy. Lần sau tao lại gọi.”
Tao gật đầu, lê bước ra khỏi cái kho hàng quái quỷ đó.
Ra đến đầu ngõ Đặng Tiến Đông, trời đã sáng hẳn. Dòng người bắt đầu hối hả đi làm, đi học.
Tao dừng lại trước một gánh xôi vỉa hè bốc khói nghi ngút. Mùi hành phi thơm lừng sộc vào mũi làm cái dạ dày tao co thắt lại vì đói.
“Cô ơi, cho cháu một xôi xéo đầy đủ. Nhiều ruốc, thêm chả quế.”
Tao dõng dạc gọi. Lần đầu tiên tao dám gọi “full topping” mà không cần nhìn giá.
Bà bán xôi xới bát xôi vàng ươm, cắt miếng chả quế to bằng bàn tay úp lên trên, rưới thêm thìa mỡ hành bóng loáng.
Tao cầm bát xôi nóng hổi, ngồi bệt xuống cái ghế nhựa thấp tè ngay trên vỉa hè.
Xúc một thìa to nhét vào mồm.
Vị dẻo của gạo nếp, vị bùi của đậu xanh, vị béo ngậy của mỡ hành và vị đậm đà của miếng chả quế hòa quyện vào nhau.
Ngon. Ngon vãi cả nước mắt.
Tao nhai ngấu nghiến. Bát xôi này là phần thưởng cho thằng An “cửu vạn”, thằng An “bảo kê kho”.
Tao rút tờ 200 nghìn trong túi ra trả tiền. Bà bán xôi trả lại tao 185 nghìn.
15 nghìn cho một bữa sáng sang chảnh nhất từ ngày tao lên Hà Nội.
Tao đút phần tiền thừa vào túi, cảm nhận độ dày của xấp tiền lẻ.
Tao vừa phạm pháp? Có thể. Tao vừa đánh đổi lương tâm? Chắc chắn.
Nhưng lúc này, khi cái bụng được lấp đầy và trong túi có tiền đóng trọ, tao thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Hà Nội buổi sáng ồn ào và bụi bặm, nhưng qua làn khói của bát xôi xéo, tao thấy nó cũng… dễ thở hơn một chút.
Tao đứng dậy, hòa vào dòng người đông đúc. Một ngày mới lại bắt đầu, và tao vẫn còn sống.