Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 49: Khủng hoảng thời gian​

Thứ Hai đầu tuần.

Cái ngày đáng ghét nhất trong tuần với bất kỳ thằng sinh viên nào, nhưng lại là ngày được kỳ vọng nhất với một thằng chủ cửa hàng mới toe như tao. Sau một tuần khai trương bùng nổ nhờ hiệu ứng đám đông và sự “phông bạt” của Mai Anh, tao hí hửng nghĩ rằng tiền sẽ tự động chảy vào túi như nước sông Đà xả lũ.

Nhưng thực tế nó tát tao một cái tỉnh người.

Bảy giờ sáng.

Điện thoại tao báo thức ầm ĩ. Tao tắt bụp, quay sang đạp vào mông thằng Khánh.





– Dậy mày. Ra mở cửa hàng.

Khánh ú ớ, trùm chăn kín mít, giọng lè nhè từ trong chăn vọng ra:
– Mở cái mả mẹ mày. Tao mới ngủ được 3 tiếng. Đêm qua tao cày server cho khách đến 4 giờ sáng. Mày đi mà mở.

Tao tặc lưỡi. Thằng này sống múi giờ Mỹ, sáng ra gọi nó dậy còn khó hơn gọi hồn.

Tao với lấy điện thoại, gọi cho Long.

– Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…

Tao nhớ ra. Hôm nay thứ Hai, thằng Long có buổi thuyết trình quan trọng môn Quản trị học. Nó đã dặn từ tối qua là tắt máy học bài, cấm làm phiền.

Còn tao?

Tao nhìn tờ thời khóa biểu dán trên tường. 8 giờ sáng. Môn Pháp luật đại cương.

Ông thầy dạy môn này nổi tiếng là “sát thủ”. Điểm danh đầu giờ, giữa giờ, cuối giờ. Nghỉ quá 20% số buổi là cấm thi không xin xỏ. Tao đã nghỉ mất 2 buổi rồi. Hôm nay mà nghỉ nữa là tao đi vào lòng đất.

Ba thằng cổ đông. Ba hoàn cảnh. Và cái cửa hàng Alo Phụ Kiện nằm chỏng chơ không ai trông.

Tao nghiến răng, mặc quần áo, xách balo đi học.

– Kệ mẹ nó. Nghỉ một buổi sáng chắc không sao đâu. Khách khứa gì tầm này. – Tao tự trấn an, dắt xe ra khỏi ngõ.

***

Chín giờ ba mươi phút.

Tao đang ngồi trong giảng đường, gật gù nghe ông thầy giảng về Hiến pháp và các bộ luật khô khan như ngói nung.

Điện thoại trong túi quần rung liên hồi.

Tao thò tay vào, lén nhìn màn hình.

Mai Anh.

Tao dập máy. Đang trong giờ, nghe thế quái nào được.

Nó gọi lại ngay lập tức. Lần thứ hai. Lần thứ ba.

Cái điện thoại rung bần bật trên đùi làm tao nhột, và cả cái sự kiên trì của nó làm tao nóng ruột. Chắc có biến.

Tao cúi rạp người xuống gầm bàn, bấm nghe, thì thầm:
– Alo, đang học. Gọi gì lắm thế?

– Mày làm ăn kiểu gì thế An? – Tiếng Mai Anh the thé vọng ra từ loa, tao phải vội vàng bịt loa lại. – Tao dẫn bạn qua ủng hộ, quảng cáo hết nước hết cái là cửa hàng uy tín, phục vụ 24/7. Đến nơi thì cửa đóng then cài, im ỉm như nhà hoang. Mày định làm tao mất mặt à?

– Nay em bận đi học. Thằng Khánh nó ngủ quên…

– Học hành cái gì! Khách đang đứng đầy cửa đây này. Có cả mấy đứa hot face trường tao định đến livestream review. Mày có về mở cửa không thì bảo? Không thì dẹp tiệm đi, đừng nhờ tao PR nữa. Bực hết cả mình!

Nó tuôn một tràng xối xả rồi cúp máy cái rụp.

Tao ngồi đờ ra.

Khách đang đợi. Hot face đang đợi. Và cái sĩ diện của một thằng chủ cửa hàng đang bị đe dọa.

Tao nhìn lên bảng. Ông thầy đang quay lưng viết phấn.

Cái cán cân trong đầu tao lại bắt đầu lắc lư.

Một bên là môn Pháp luật đại cương chán ngắt và nguy cơ cấm thi.
Một bên là doanh thu, là uy tín, là cái danh dự trước mặt Mai Anh và đám bạn sành điệu của nó.

Tao là chủ doanh nghiệp mà. Chủ doanh nghiệp thì phải ưu tiên công việc kinh doanh chứ. Học lại thì học kỳ sau học, chứ khách đi rồi là mất luôn.

Tao nhét sách vở vào balo.

Nhân lúc ông thầy đang mải mê phân tích điều luật, tao cúi người, lén lút chuồn ra cửa sau như một con chuột.

Thoát khỏi giảng đường, tao chạy như bay ra bãi gửi xe.

***

Mười giờ.

Tao phóng bạt mạng về Xuân Thủy. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Vừa đến nơi, tao thấy Mai Anh và ba bốn đứa con gái ăn mặc sành điệu đang đứng trú nắng dưới mái hiên cửa hàng bên cạnh, mặt đứa nào cũng nhăn nhó như bị táo bón.

– Đến rồi! Ông chủ đến rồi! – Mai Anh reo lên, giọng đầy mỉa mai.

Tao vội vàng nhảy xuống xe, lóng ngóng tra chìa khóa mở cửa cuốn.

– Xin lỗi các bạn, nay nhân viên bị ốm đột xuất, mình phải chạy từ trường về. – Tao bịa lý do, cố vớt vát chút hình ảnh chuyên nghiệp.

Cửa cuốn kéo lên. Hơi nóng hầm hập phả ra. Tao lao vào bật aptomat, bật điều hòa, bật đèn.

– Vào đi mọi người ơi, thông cảm nhé. Hôm nay giảm giá 20% cho các bạn tạ lỗi.

Đám bạn của Mai Anh ùa vào. Chúng nó lao đến quầy ốp lưng, ríu rít chọn lựa, cười nói ầm ĩ.

Tao đứng quầy thu ngân, vừa thở dốc vừa cố nặn ra nụ cười công nghiệp.

Khách vào mỗi lúc một đông. Giờ nghỉ trưa của sinh viên các trường quanh đấy. Thấy cửa hàng mở, điện sáng trưng, chúng nó kéo vào xem.

Một mình tao xoay như chong chóng.

Vừa dán màn hình cho em này, lại quay sang lấy ốp cho em kia. Vừa trả lời giá tiền, lại vừa phải trông chừng mấy thằng con trai đang nghịch ngợm ở quầy loa bluetooth.

– Anh ơi, cái này bao nhiêu?
– Bạn ơi, dán lệch rồi này!
– Shop ơi có sạc dự phòng không?

Đầu tao quay cuồng. Tao ước gì mình có ba đầu sáu tay, hoặc ít nhất là thằng Khánh hay thằng Long ở đây.

Đúng lúc tao đang lúi húi dán lại cái cường lực bị bụi cho một con bé khó tính, thì một nhóm ba thằng thanh niên bước vào. Chúng nó đội mũ lưỡi trai sụp xuống, đeo khẩu trang, ăn mặc bụi bặm.

– Xem tí đồ nhé sếp. – Một thằng nói, giọng khàn khàn.

– Cứ tự nhiên anh ơi. – Tao đáp, mắt vẫn dán vào cái màn hình điện thoại.

Đám bạn Mai Anh thanh toán tiền xong, ồn ào kéo nhau đi ăn trưa. Cửa hàng vắng đi một nửa, nhưng vẫn lộn xộn.

Ba thằng kia đi lượn một vòng quanh cửa hàng. Một thằng hỏi tao giá cái tai nghe. Một thằng đứng che chắn ở khu vực kệ loa. Thằng còn lại đứng canh cửa.

Tao trả lời giá xong, quay lại tiếp tục dán màn hình.

Năm phút sau, bọn nó đi ra.

– Đắt quá, để xem sau nhé. – Thằng hỏi giá nói vọng lại rồi nhảy lên xe máy phóng đi.

Tao thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng vãn khách.

Tao lau mồ hôi trán, uống ngụm nước lọc. Tự nhiên tao thấy cái kệ trưng bày loa bluetooth ở góc tường trông trơ trọi lạ thường.

Chỗ đó, tao nhớ rõ ràng là đặt con loa JBL màu xanh dương. Hàng fake loại 1, nhập vào 400 nghìn, định bán 800 nghìn.

Giờ nó biến mất.

Chỉ còn lại một khoảng trống hình chữ nhật bám bụi mờ mờ.

Tao dụi mắt. Chạy ra xem.

Mất thật.

Tao lục tung các ngăn tủ, ngó xuống gầm bàn. Không thấy đâu cả.

Tao lao ra cửa, nhìn dáo dác. Ba thằng kia đã mất hút vào dòng người đông đúc trên đường Xuân Thủy.

Máu trong người tao như đông cứng lại.

400 nghìn tiền vốn. 800 nghìn tiền doanh thu dự kiến. Bay màu trong vòng một nốt nhạc.

Tao đứng giữa cửa hàng, tay chân bủn rủn. Cái cảm giác bị lừa, bị qua mặt nó đau hơn cả việc mất tiền. Tao cứ nghĩ mình khôn, mình lõi đời, mình quản lý được hết. Hóa ra tao chỉ là thằng nghiệp dư.

“Ting.”

Tin nhắn điện thoại.

Thằng bạn cùng lớp nhắn: *”Thầy điểm danh cuối giờ. Tao hô hộ mày nhưng thầy nhìn mặt biết ngay không phải. Thầy gạch tên mày rồi. Chia buồn nhé, hẹn gặp lại năm sau.”*

Tao buông thõng tay, điện thoại suýt rơi xuống đất.

Mất loa. Cấm thi.

Cái giá của một buổi sáng làm ông chủ sao mà đắt thế này.

***

Mười giờ đêm. Cuộc họp cổ đông bất thường.

Cửa cuốn đã đóng. Ba thằng ngồi bệt xuống sàn nhà, mặt đứa nào cũng hầm hầm.

Trên bàn là cuốn sổ ghi chép doanh thu.

– Tổng thu hôm nay: 1 triệu 2. – Long đọc con số, giọng lạnh tanh. – Trừ giá vốn hàng bán: 600 nghìn. Trừ tiền con loa bị mất: 400 nghìn. Lãi ròng: 200 nghìn.

Nó ném cái bút xuống sổ.

– Ba thằng cày bục mặt. Thằng An thì bỏ học, suýt bị cấm thi. Kết quả chia nhau mỗi thằng được 60 nghìn. Không bằng đi bốc vác.

Khánh đang hút thuốc, nghe thế thì nhảy dựng lên:
– Tại thằng An chứ tại ai? Mày ở cửa hàng kiểu gì mà để nó vào khoắng mất cái loa to tổ bố thế? Mắt mày để dưới gót chân à?

– Tao làm một mình! – Tao gào lên, sự ức chế cả ngày dồn nén bùng nổ. – Tay tao dán màn hình, mồm tao tư vấn, mắt tao đảo như rang lạc. Nhưng khách đông như quân Nguyên, tao xoay thế chó nào được? Lúc đấy chúng mày ở đâu?

– Tao đi học! Tao đã bảo hôm nay tao bận! – Long nói, giọng vẫn bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.

– Tao ngủ bù! Đêm qua tao làm việc kiếm tiền nuôi cái xác tao! – Khánh cũng gào lên.

– Thế thì đừng có trách tao! – Tao đứng bật dậy. – Tao bỏ cả học, tao chạy hộc tốc về mở cửa vì sợ mất khách, sợ con Mai Anh nó chửi. Tao cố gắng gồng gánh cho cái cửa hàng này, xong giờ có biến thì chúng mày đổ hết lên đầu tao à?

– Mày ngu thì mày chịu! – Khánh chỉ mặt tao. – Ai bảo mày tham? Ai bảo mày mở cửa lúc không có người? Thà đóng cửa còn hơn là mở ra để mất đồ.

– Đóng cửa thì con Mai Anh nó tế mả tổ lên à? Uy tín cửa hàng để đâu?

– Uy tín cái con khỉ. Mày sĩ diện hão với gái thì có.

Ba thằng lao vào cãi nhau như mổ bò. Những từ ngữ khó nghe nhất văng ra. Cái tình anh em chí cốt, cái viễn cảnh tập đoàn triệu đô bỗng chốc trở nên nực cười trước một con loa bị mất cắp.

Long đập mạnh tay xuống bàn.

– THÔI!

Cả phòng im bặt.

Long day day thái dương, thở dài:

– Cãi nhau giải quyết được gì? Vấn đề là mô hình của mình đang sai.

Nó nhìn tao, rồi nhìn Khánh.

– Mình là sinh viên. Việc chính là học. Cái cửa hàng này đang nuốt chửng thời gian và sức lực của cả ba thằng. Nếu cứ tiếp tục kiểu “lấy công làm lãi” thế này, thì sớm muộn gì cũng toang. Thằng An cấm thi, tao trượt môn, mày thì kiệt sức.

– Thế giờ tính sao? Đóng cửa à? – Khánh hỏi, giọng dịu xuống.

– Không đóng. Nhưng phải thay đổi. – Long nói. – Phải thuê nhân viên.

– Tiền đâu mà thuê? – Tao hỏi. – Lãi một ngày được 200 nghìn, thuê nhân viên thì húp cháo à?

– Chấp nhận lỗ thời gian đầu. Hoặc cắt bớt lãi đi. – Long kiên quyết. – Tao sẽ bỏ thêm vốn để thuê một đứa part-time trông ca sáng và chiều. Thằng nào trống ca nào thì trám vào part-time. Còn đâu mặc định tối ba thằng mình thay nhau ra trực.

Tao ngồi phịch xuống sàn, dựa lưng vào tường lạnh.

Thuê người. Lại tốn thêm tiền. Lại thêm áp lực quản lý.

Tao nhìn tấm biển hiệu “ALO PHỤ KIỆN” sáng đèn ngoài kia qua khe cửa cuốn. Hồi chiều tao nhìn nó tự hào bao nhiêu, giờ tao thấy nó nặng nề bấy nhiêu.

Nó không phải là ngai vàng. Nó là cái cùm chân.

Nó xích tao lại ở cái góc 15 mét vuông này, bắt tao phải đánh đổi những giờ lên lớp, những giấc ngủ ngon, và cả sự bình yên trong tâm trí.

– Được rồi. Thuê người. – Tao gật đầu, mệt mỏi. – Nhưng tao nói trước, tao cần nghỉ ngơi. Mai tao phải lên trường xin xỏ ông thầy, không thì tao đúp thật đấy.

– Ừ. Mai đóng cửa một buổi sáng để tuyển nhân viên. – Long chốt hạ.

Ba thằng giải tán.

Đường phố Hà Nội về đêm vắng lặng.

Tao sờ tay vào túi quần. Cái ví vẫn dày, nhưng tao chẳng thấy vui.

Tao nhớ đến Ngân. Cả ngày hôm nay tao chưa nhắn cho nó một tin nào.

Tao tạt vào quán tạp hóa, mua một lon bia.

Tao không về phòng trọ ngay. Tao ra ghế đá bờ hồ Nghĩa Tân ngồi.

Bật nắp lon bia. *Tách*.

Tao tu một hơi dài. Bia lạnh buốt, đắng ngắt.

Làm chủ khó vãi lìn. Nó không chỉ là đếm tiền và chỉ tay năm ngón. Nó là chịu trách nhiệm cho những sai lầm, là gánh vác những rủi ro mà đéo ai lường trước được.

Và cái giá phải trả đôi khi không chỉ là tiền, mà là cả những cơ hội không thể lấy lại được. Như môn Pháp luật đại cương sáng nay.

Tao bóp nát vỏ lon bia rỗng trong tay.

Mai tao sẽ phải muối mặt lên gặp thầy. Lại phải dùng cái bài “nhà em nghèo, em phải đi làm thêm” để xin xỏ. Lại phải đóng vai thằng sinh viên nghèo khổ mà tao đang cố rũ bỏ.

Nhục. Nhưng biết làm sao được.

Đó là cái giá của sự trưởng thành nửa vời.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng