Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 95: Đại bản doanh mới​

Cái nắng đầu hè hắt xuống mặt đường nhựa đường Nguyễn Phong Sắc đặc quánh lại, bốc lên một thứ hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt.

Tao và thằng Khánh ngồi bệt trên vỉa hè, nấp dưới bóng râm mỏng dính của một cây xà cừ trụi lá. Cạnh bọn tao là con xe máy. Hai thằng lấm lem bụi đường, mồ hôi chảy ròng ròng xót cả vào những vết xước trên gò má chưa kịp lên da non.

Tao vặn nắp chai Lavie, tu một hơi cạn sạch một nửa, rồi ném cái vỏ nhựa rỗng không xuống vỉa hè.

– Đcm bọn chủ nhà ngáo giá vãi lìn.

Thằng Khánh lầm bầm chửi đổng. Nó lấy tay ôm cái mạn sườn vẫn còn dán cao dán, nhăn mặt nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống rãnh cống.





Hai ngày nay, hai thằng tao lùng sục nát cái bản đồ khu Cầu Giấy, Mai Dịch. Cái ảo tưởng “thuê nhà nguyên căn làm ông chủ” mà thằng Long vẽ ra bị thực tế vả cho lệch mặt.

Tiền trong ví tao lúc này dày thật. Lợi nhuận từ Alo Phụ Kiện chia chác xong cũng rủng rỉnh. Nhưng cầm tiền đi thuê nhà mới thấy mình vẫn chỉ là hạt cát. Bọn chủ nhà nghe mác “sinh viên” là mặt lạnh tanh. Nghe thêm quả “bán hàng online, làm kho chứa đồ” thì một là lắc đầu đuổi thẳng cổ sợ cháy nổ, hai là chém giá gấp rưỡi gọi là phí hao mòn kinh doanh.

Còn mấy cái nhà vừa túi tiền thì chui rúc tít trong những cái ngõ ngoằn ngoèo hai xe máy tránh nhau phải cụp gương, tối tăm và nát bươm còn thua cả cái chuồng cọp của bà Hồng.

Tao tựa lưng vào tường rào rêu phong, thở hắt ra.

Cái kế hoạch tối ưu hóa dòng tiền nghe trên giấy thì mượt, nhưng ra thực tế thì tắc nghẽn ngay từ khâu tìm mặt bằng.

Điện thoại trong túi quần bò rung lên bần bật.

Tao móc ra. Mai Anh.

– Alo. – Tao bắt máy, giọng mệt mỏi, thiếu muối.

– Tìm được chỗ nào chưa nhóc? Chị mày đóng đồ xong hết rồi đây này. Cứ nhìn cái mặt bà Hồng là chị lại muốn tăng xông.

Giọng Mai Anh the thé dội qua loa.

– Chưa. Giá chát quá. Đang ngồi thở đây.

– Thế lượn xuống mạn Bùi Xương Trạch đi. Hơi xa tí, tầm chục cây, nhưng chị Lan vừa báo có nhà ngon. Nhà người quen của bả, rộng rãi mà giá hữu nghị. Bả cũng muốn chuyển đi cho khuất mắt cái xóm hãm tài này. Thuê chung không?

Tao nhíu mày. Bùi Xương Trạch. Tít dưới Ngã Tư Sở.

Đầu tao tự động nảy số. Khoảng cách mười cây số. Tắc đường. Tiền xăng đội lên. Sáng chạy lên trường Thương Mại, chiều lượn ra Alo Phụ Kiện. Cung đường di chuyển kéo dài gấp ba lần. Hao mòn thể lực.

Tao đang định mở miệng bàn lùi, thì một cái đầu bù xù sặc mùi thuốc lá ghé sát vào tai tao.

Thằng Khánh nãy giờ dỏng tai nghe trộm. Vừa bắt được từ khóa “chị Lan”, cái thái độ rũ rượi, đau sườn của nó bay sạch bách. Mắt nó sáng rực lên như đèn pha ô tô. Nó chồm tới, giật mẹ cái điện thoại trên tay tao, gào thẳng vào mic:

– Chốt luôn chị ơi! Xa tí đéo sao, đi xe máy mười lăm phút chứ mấy. Có chị Lan đứng ra bảo lãnh thì uy tín quá rồi. Chị nhắn địa chỉ đi, em với thằng An phi xuống ngay!

Nó cúp máy, trả điện thoại cho tao.

Tao trố mắt nhìn nó. Đéo tin nổi.

Cái thằng lười biếng, lúc nào cũng chê đi xa tốn xăng, giờ lại xung phong nhận kèo một cách mù quáng. Tao nhìn thẳng vào cái bản mặt đê tiện đang cười hớn hở của nó. Trong đầu tao lập tức tua lại cái cảnh chị Lan văn phòng uốn éo nhảy sexy dance trên nền nhạc xổ số kiến thiết đêm 23 tháng Chạp.

– Mày thèm ở chung với chị Lan đến thế cơ à? – Tao nhếch mép, bóc trần cái âm mưu dơ bẩn của nó.

Khánh hắng giọng, lấy tay vuốt lại cái đầu tóc bết mồ hôi, cố tỏ ra đàng hoàng.

– Thèm cái đéo gì. Tao đang nghĩ cho đại cục. Chị Lan dân văn phòng, ăn mặc đứng đắn, nói chuyện có học thức. Có bả đi cùng đứng ra ký hợp đồng, bọn chủ nhà mới đéo soi mói cái mác sinh viên của tao với mày. Đây là chiến thuật ngoại giao, hiểu chưa con gà?

Lý lẽ của nó thối vãi lìn, nhưng ngẫm lại đéo sai. Mặc dù tao biết nó đang nghĩ đến cái khác. Tao không cãi nữa. Đứng dậy phủi đít quần.

– Đi.

Bốn mươi phút sau.

Bọn tao hội quân với Mai Anh và chị Lan ở chân cầu vượt Ngã Tư Sở.

Chị Lan hôm nay mặc cái chân váy bút chì đen, áo sơ mi lụa trắng sơ vin gọn gàng. Cặp kính cận gọng mảnh và cái túi xách da to bản làm chị toát lên một cái uy tín của dân công sở chính hiệu. Khác hoàn toàn với cái giao diện áo phông rộng thùng thình, quần rách te tua khoe đùi của Mai Anh đứng cạnh.

Bốn người. Hai con xe máy.

Bọn tao hòa vào cái dòng thác xe cộ đang kẹt cứng dưới cái nóng hầm hập của Ngã Tư Sở. Tiếng còi xe bíp bíp liên hồi, khói xả mịt mù.

Nhích từng xăng-ti-mét một.

Tao bóp phanh liên tục, chống chân xuống mặt đường nhựa nóng rẫy. Cái sự “xa” mà Mai Anh nói giờ mới hiện nguyên hình. Nhưng nhìn dòng người tấp nập, hàng quán san sát dọc hai bên đường, tao lại thấy một nhịp đập rất khác.

Không giống cái vẻ sinh viên, xô bồ của Cầu Giấy. Chỗ này thực dụng, đông đúc và mang tính dân sinh hơn. Một thị trường mới toanh. Những thứ mới mẻ đang chạy xe lướt qua tao hàng ngày.

Rẽ vào con ngõ trên phố Bùi Xương Trạch.

Ngõ rộng, ô tô đi vào thoải mái. Căn nhà nằm ở đoạn gần cuối ngõ, cũng ngõ ngách nhưng khá dễ đi. Một khối bê tông ba tầng một tum, sơn mặt tiền màu ghi xám, có cổng sắt trông chắc chắn vãi chưởng.

Chủ nhà là một bà cô trạc sáu mươi, bạn của mẹ chị Lan. Thấy chị Lan ăn nói thưa gửi lễ phép, lại có công việc ổn định, bà cô gật đầu cái rụp. Bà đéo thèm soi đến cái bản mặt lầm lì của tao hay bộ dạng ngứa mắt của thằng Khánh.

Tao đẩy cổng bước vào.

Một khoảng sân lát gạch đỏ vừa đủ dựng ba bốn con xe máy.

Tầng một là một cái không gian xuyên suốt. Nền lát gạch hoa kiểu cũ, tường sơn trắng sạch sẽ, không một vết ố.

Đầu tao tự động bật chế độ thiết kế bản vẽ.

Góc tường bên trái này sẽ quây lại làm cái bàn kỹ thuật. Mỏ hàn, máy khò nhiệt vứt ở đây. Nguyên cái mảng tường trống phía trong sẽ kê ba cái kệ sắt V lỗ to đùng, nhét hàng trăm cân ốp lưng, sạc cáp vào thoải mái không sợ ẩm mốc, chật chội. Còn cái khoảng trống giữa nhà, tao sẽ bảo thằng Long tậu một cái bàn dài, thêm vài cái đèn hắt sáng. Chỗ đó dành riêng cho hạng mục quay video sau này.

Một cái đại bản doanh hoàn hảo. Đéo còn cảnh giẫm đạp lên vỏ hộp điện thoại để tìm chỗ ngủ như cái phòng 10 mét vuông ngày xưa.

Bọn tao kéo nhau lên tầng hai.

Sàn gỗ ép công nghiệp. Hai phòng ngủ đối diện nhau qua một cái cầu thang rộng.

Chị Lan chọn ngay cái phòng phía trong.

– Chị lấy phòng này. Yên tĩnh, tối chị còn chạy deadline báo cáo. Bọn mày làm gì thì làm, đừng có hát hò ầm ĩ sau 11 giờ đêm là được.

Mai Anh đẩy cửa bước vào cái phòng phía ngoài. Cửa sổ kính to đùng, mở ra một cái ban công nhỏ trồng sẵn mấy chậu nha đam. Ánh sáng tự nhiên hắt vào sáng bừng cả căn phòng.

– Phòng này của chị! – Ả reo lên, ném cái túi xách hàng hiệu xuống mặt sàn gỗ. – Ánh sáng đỉnh vãi, quay video chụp ảnh sống ảo thì hết nấc.

Tầng ba thiết kế y hệt tầng hai. Tao và thằng Khánh chia nhau hai phòng trên đó. Thằng Khánh vỗ tay đen đét, nhẩm tính đường kéo cáp quang vào phòng để cày game không bị giật lag.

Tao lững thững đi ra xem cái nhà vệ sinh ở giữa hành lang.

Đẩy cửa bước vào.

Sàn gạch men chống trơn màu xám nhạt. Bồn cầu sứ trắng bóc. Có cả bồn rửa mặt ốp đá. Trên cao, một cái bình nóng lạnh Ariston mới cáu cạnh đang nằm im lìm.

Tao đưa tay chạm vào cái vòi hoa sen inox lạnh ngắt.

Không gian trong nhà vệ sinh đột nhiên tĩnh lặng. Tiếng cười đùa tranh giành phòng của thằng Khánh và Mai Anh vọng lại từ cầu thang nghe xa xăm vãi.

Ngón tay tao miết dọc theo cái đường ống nước bọc nhựa sáng loáng.

Khép kín. Sạch sẽ. Có bình nóng lạnh.

Đây chính xác là cái tiêu chuẩn, là cái đích đến mà tao từng vạch ra trong đầu cái buổi chiều đi mua thịt lợn ở chợ cóc. Tao từng nghĩ, tao sẽ cày cuốc để thuê một cái chỗ như thế này, để buổi sáng không phải đứng xếp hàng chờ đánh răng ở cái bể nước nứt nẻ. Để mùa đông có nước nóng, không phải co ro chờ đợi đun nước giữa cái lạnh buốt thấu xương.

Tao đã làm được.

Chỉ mất vài tháng, từ một thằng sinh viên trắng tay, tao đã dùng tiền của mình để bước vào một cái không gian sống đàng hoàng.

Nhưng lồng ngực tao lại nhói lên một cái. Khô khốc.

Người đứng chia sẻ cái tiện nghi này cùng tao, người chọn phòng bên dưới, người đứng trước cái gương bồn rửa mặt này… là Mai Anh, là chị Lan. Đéo phải là người tao từng muốn kéo về đây.

Mùi sả chanh quen thuộc đéo bao giờ có thể xuất hiện trong cái nhà vệ sinh sang chảnh này được nữa.

Tao đứng chôn chân nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cái gương soi. Thằng An trong gương có vẻ ngoài cứng cáp hơn, ánh mắt lạnh lẽo và thực dụng hơn rất nhiều.

Cái giá của sự trưởng thành đôi khi là việc mày đạt được thứ mày muốn, đúng lúc cái lý do khiến mày khao khát nó đã bay màu khỏi cuộc đời mày.

– Ê An! Làm cái gì trong đấy mà lâu thế? Đang test bồn cầu à? Xuống chốt cọc với bà chủ đi rồi còn về thu dọn!

Tiếng thằng Khánh gào lên từ tầng một cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung của tao.

Tao chớp mắt. Rút tay khỏi cái vòi hoa sen.

Cái cảm giác chạnh lòng ủy mị bị tao đè bẹp xuống đáy dạ dày, khóa chặt lại bằng sự ráo hoảnh của một thằng làm ăn. Buồn bã đéo đẻ ra tiền.

Tao quay gót, bước dứt khoát ra khỏi nhà vệ sinh.

– Xuống đây.

Đại bản doanh mới. Một cuộc chơi mới. Tao không còn phải nhìn mặt bà Hồng nữa. Không ngại ai quản lý nữa.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng