Chương 101: Bóng tối gian bếp
Mười một giờ đêm.
Cái bãi chiến trường giữa phòng khách tầng một ngổn ngang vỏ lon bia, bát đĩa dính đầy dầu mỡ và những mẩu rau xà lách nát bét. Bếp cồn đã tắt ngấm từ lâu, nhưng mùi khói thịt nướng vẫn lẩn khuất, ám chặt vào từng góc tường của cái đại bản doanh mới.
Cuộc vui tàn. Đứa nào mặt cũng đỏ gay, mắt lờ đờ vì hơi men.
Bắt đầu công cuộc dọn dẹp. Đông người nên dọn vù một cách cũng xong.
Thằng Long đứng dậy trước, vỗ vai thằng Tùng đang ngáp ngắn ngáp dài.
– Bọn tao lượn đây. Mai tao có ca học sáng, thằng Tùng thì nhớ ra mở cửa hàng sớm dọn dẹp.
Hai thằng xách xe đi. Không gian bỗng chùng xuống một nhịp.
Vấn đề phát sinh nằm ở góc chiếu. Anh Khang say bí tỉ. Tửu lượng sinh viên năm cuối đéo đọ lại được với cái độ máu chó ép rượu của thằng Khánh. Anh gục đầu xuống mâm, ngáy o o, gọi kiểu gì cũng không nhấc nổi cái đầu lên.
Chị Thư ngồi cạnh, mặt nhăn nhó, bất lực lay lay vai người yêu.
– Chết mất, say thế này đi xe máy về kiểu gì bây giờ.
Chị Hoa đang ngồi xỉa răng, nhổ toẹt cái tăm xuống tờ giấy ăn, phán gọn lỏn:
– Về cái gì nữa mà về. Say đi đường gió máy lại đâm đầu vào cột điện. Nay tân gia nhà rộng rãi, xin phép các gia chủ cho hội xóm trọ cũ ngủ ké một đêm.
Tao gật đầu.
– Ngủ lại đi chị. Không sao đâu.
Chị Lan – cái bộ não quy củ của dân kế toán lập tức nhảy vào sắp xếp.
– Thế này nhé. Khang với Thư lên ngủ ở phòng thằng An trên tầng ba. Bà Hoa vào phòng em ngủ. Thằng An vác chăn gối sang ngủ ké phòng thằng Khánh. Xong. Đứa nào mệt thì lên rửa mặt mũi rồi ngủ trước đi, bát đĩa mai tính.
Một sự phân chia nhanh gọn, hợp lý. Tất cả gật đầu tắp lự.
Tao với tay lấy chùm chìa khóa con Wave.
– Mọi người cứ lên nghỉ đi. Em đưa Vy về đã rồi quay lại sau.
Quãng đường từ nhà tao ra ngõ 1 Bùi Xương Trạch ngắn tẹo. Đi xe máy chưa đầy năm phút.
Nhưng năm phút ấy là một khoảng thời gian lắng đọng đến kỳ lạ. Đêm Hà Nội cuối xuân mát mẻ. Gió lùa qua những con ngõ nhỏ, phả thẳng vào mặt, xua đi cái mùi khói thịt nướng nồng nặc bám trên áo.
Vy ngồi phía sau. Nó không ôm eo tao chặt cứng như Mai Anh, chỉ dùng hai bàn tay bám nhẹ vào hai bên hông áo tao. Mái tóc thả xõa của nó bay bay trong gió, thi thoảng vài sợi cọ vào gáy tao buồn buồn.
– Hôm nay vui quá An ạ. – Giọng Vy vang lên từ phía sau, ríu rít và trong trẻo. – Mọi người ai cũng thú vị, nói chuyện buồn cười ghê.
Nó ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, âm lượng nhỏ hơn một chút nhưng chân thành vãi lìn:
– Nhìn An bây giờ tự nhiên thấy trưởng thành, ra dáng lắm rồi đấy. Ăn nói dõng dạc, sắp xếp đâu ra đấy. Tớ… tớ thấy mừng cho An.
Lồng ngực tao nở ra. Lời khen của nó không sáo rỗng như mấy câu tâng bốc của khách hàng. Nó nhìn thấy sự thay đổi của tao. Từ thằng nhóc lầm lì bàn cuối lớp 12A1 đến thằng thanh niên tự bỏ tiền túi thuê nguyên căn nhà làm ăn. Cái cảm giác được công nhận bởi người mình từng ngước nhìn nó phê hơn bất cứ loại doping nào.
Tao bóp phanh, gạt chân chống trước cửa cái chung cư mini của nó.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt Vy hơi ửng hồng vì men của mấy lon bia lúc nãy. Đôi mắt to tròn nhìn tao, lấp lánh.
Không có một cái cớ nào để níu kéo. Không có một nụ hôn vội vã hay sự đụng chạm quá trớn.
Tao ngồi trên xe, chống một chân xuống đất, mỉm cười.
– Ừ. Vào nhà xong đánh răng rửa mặt nghỉ ngơi đi. Lúc nào rảnh tớ lại qua đón đi lượn.
– Đi cẩn thận nhé. Ngủ ngon. – Vy vẫy tay, quay lưng bước qua cánh cổng sắt.
Tao quay đầu xe. Lái chầm chậm về nhà.
Trong đầu tao trống rỗng những toan tính lươn lẹo thường ngày. Sự bình yên, thuần khiết mà Vy mang lại giống như một gáo nước sạch, đang từ từ gột rửa cái sự lỳ lợm, gai góc mà tao khoác lên người để bươn chải. Tao thấy mình tử tế. Một thằng đàn ông đàng hoàng, có sự nghiệp đang nhen nhóm phát triển, có một mối quan hệ trong sáng đang nảy mầm.
Về đến nhà.
Tao mở hai lớp khóa cổng, dắt xe vào.
Tầng một tối om. Yên tĩnh tuyệt đối. Chắc mọi người đã nhổ neo về phòng yên giấc nồng hết rồi. Cái mùi lẩu nướng vẫn còn luẩn quẩn, nhưng không gian thì đã chìm vào trạng thái nghỉ ngơi.
Tao khoá cửa, rón rén bước về phía cầu thang định mò thẳng lên tầng ba phòng thằng Khánh.
Bỗng nhiên.
Lạch cạch… sột soạt…
Một âm thanh rất khẽ phát ra từ khu vực bếp tối thui dưới gầm cầu thang.
Tao khựng lại. Nhíu mày.
Cửa nẻo tao vừa tự tay khóa hai lớp, trộm nào chui vào nhanh thế được? Bản năng tự vệ lập tức nổi lên.
Tao nín thở, bước chân không phát ra một tiếng động. Tao lùi lại góc tường, với tay cầm lấy cái cán chổi nhựa cứng ngắc dựng ở đấy. Lấy thế thủ, tao từ từ lết về phía bóng tối của gian bếp.
Một cái bóng đen đang lúi húi chỗ kệ bếp.
Tao nghiến răng, định vung chổi lên hô hoán.
Cái bóng quay ngoắt lại. Hai người va trúng vào nhau trong không gian chật hẹp.
– Á!
Một tiếng kêu the thé bị kìm lại trong cổ họng vang lên.
Tao vội vàng quờ tay lên tường, bật tạch cái công tắc đèn bếp.
Ánh sáng trắng nháy hai cái rồi sáng bừng lên, dội thẳng vào mặt.
Tao hạ cái cán chổi xuống. Đứng hình.
Trước mặt tao là chị Hoa.
Chị đang mặc một bộ đồ ngủ lụa màu mận chín. Đồ của chị Lan cho mượn. Nhưng chị Lan người mỏng, còn chị Hoa thì đẫy đà. Cái áo lụa mỏng dính bó sát sạt vào người chị, hai cái cúc ngực không thể nào cài nổi, phanh ra, để lộ một khe rãnh sâu hoắm và dải da thịt trắng lóa dưới ánh đèn tuýp.
Thấy tao lăm lăm cái cán chổi, chị Hoa vuốt ngực, thở hắt ra.
– Tổ sư mày làm chị hết hồn. Đi lại đéo có tiếng động gì thế.
– Chị làm cái trò gì dưới này giờ này? Em tưởng trộm. – Tao cất cái chổi vào góc, nhăn mặt.
Chị Hoa giơ một nhánh tỏi bóc dở trên tay lên, nhăn nhó:
– Nãy ăn lắm thịt bò nướng quá, đầy bụng đéo ngủ được. Xuống bóc củ tỏi nhai cho dễ tiêu.
Tao dựa lưng vào kệ bếp đá granite. Tay đút túi quần. Ánh sáng từ cái đèn bếp hắt xuống, rọi rõ những đường cong ngồn ngộn của người đàn bà đang đứng cách tao chưa đầy nửa mét.
Mùi tỏi sống hăng hắc vừa bị bóc vỏ quyện với cái mùi ngầy ngậy của da thịt đàn bà tạo ra một thứ không khí cực kỳ kích thích trong cái góc bếp chật hẹp này.
Chị Hoa nhai xong nhánh tỏi, với tay lấy cốc nước lọc uống một ngụm.
Chị không vội lên nhà. Chị quay lại, bước sát lại gần tao. Đôi mắt sắc sảo, lúng liếng quen thuộc bắt đầu rà soát từ khuôn mặt tao xuống cái vạt áo phông.
– Sao? Đưa bạn gái thanh mai trúc mã về có xơ múi được tí nào không? Hay lại đóng vai nam thần thanh lịch?
Lời khiêu khích ném ra trơn tuột. Đâm thẳng vào cái vỏ bọc tử tế tao vừa cất công xây dựng lúc đèo Vy về.
Tao nhếch mép, cố giữ vẻ điềm tĩnh, cằm hơi hếch lên.
– Bọn em là bạn. Chị bớt suy diễn đi. Lên ngủ đi cho em nhờ.
Chị Hoa cười khẩy. Nụ cười của kẻ đi guốc trong bụng đàn ông.
Chị tiến thêm nửa bước. Khoảng cách bị xóa sổ. Bộ ngực đẫy đà, không bị gò bó bởi áo lót ép sát vào lớp áo phông của tao. Hơi nóng từ cơ thể chị truyền thẳng sang lồng ngực tao, rực lửa.
Chị ngước mắt lên nhìn tao, giọng thầm thì, phả mùi tỏi gai góc vào mặt tao.
– Đừng bảo là mày thích chị rồi đấy nhé.
Một câu khích tướng chí mạng.
Cái “chất con thú” bị đè nén cả tối nay bùng lên như xăng gặp lửa. Quên mẹ nó cái sự thuần khiết, bình yên vừa mang về từ nhà Vy. Quên mẹ nó cái ranh giới đạo đức tao tự vẽ ra.
Tao rút hai tay ra khỏi túi quần.
Tóm chặt lấy vòng eo mềm mại, ngấn thịt của chị Hoa. Giật mạnh một cái. Cả cơ thể chị dán chặt vào người tao.
Tao cúi rạp xuống. Một nụ hôn ngấu nghiến, thô bạo giáng thẳng vào đôi môi đang hé mở.
Không có sự phản kháng. Chị Hoa nhón gót, hai cánh tay luồn vào mái tóc tao, ghì chặt xuống. Chị đáp trả cuồng nhiệt, mút lấy môi tao. Vị tỏi hăng nồng bị nghiền nát bởi sự thèm khát của hai lớp da thịt đang cọ xát vào nhau.
Bàn tay tao không để yên. Tao luồn thẳng vào trong lớp áo lụa mỏng tang, nhào nặn thô bạo khối thịt mềm mại, nóng rực.
Chị Hoa rùng mình. Chị cắn chặt vào môi tao để ngăn những tiếng rên rỉ ư ử bị nuốt trọn trong cuống họng. Cái cảm giác vụng trộm, lén lút ngay trong gian bếp của một căn nhà đang có sáu bảy con người nằm ngủ la liệt ở các tầng trên tạo ra một sự kích thích tột độ. Máu tao sôi lên sùng sục. Thằng em bên dưới biểu tình dữ dội, cương cứng, tì thẳng vào bụng dưới của chị.
Tao định bế thốc chị lên mặt kệ bếp đá.
Két… cộp.
Một tiếng động khô khốc vang lên từ cầu thang tầng hai. Tiếng dép lê kéo trên mặt gỗ.
Có ai đó vừa mở cửa phòng. Chắc là chị Lan dậy đi vệ sinh, hoặc Mai Anh khát nước mò ra ngoài.
Hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau giật bắn mình. Cứng đờ.
Chị Hoa phản xạ nhanh như điện. Chị dùng hai tay đẩy mạnh ngực tao ra. Lùi lại một bước dài. Bàn tay chị luống cuống vuốt lại mái tóc rối bù, kéo vội hai vạt áo lụa che đi bầu ngực đang phập phồng dữ dội.
Hơi thở hai đứa gấp gáp, hồng hộc trong bóng tối mờ ảo của gian bếp.
Chị Hoa lùi thêm một bước nữa về phía chân cầu thang. Đôi mắt ướt át, lúng liếng nhìn tao đầy ranh mãnh. Chị đưa đầu lưỡi liếm nhẹ khóe môi đang sưng đỏ, thì thầm nhả từng chữ:
– Thôi, tha cho đấy nhé.
Nói xong, chị rón rén bước lên lầu, tiếng chân êm ru không phát ra một âm thanh nào.
Chị đi khuất, để lại một chùm hương thơm của da thịt đàn bà ngầy ngậy lẩn khuất trong góc bếp.
Tao đứng dựa lưng vào kệ bếp đá lạnh toát. Lồng ngực phập phồng.
Tao cúi xuống nhìn cái đũng quần đang nhô lên một tảng cứng ngắc của mình. Tao bật cười. Một điệu cười khổ sở.
Tao vặn vòi nước bồn rửa bát, vốc một vốc nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt.
Nước chảy ròng ròng xuống cổ. Tao vuốt mặt, nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Cái ranh giới đàng hoàng, tử tế tao tưởng chừng như đã đắp xong bằng gạch đá vững chắc, hóa ra lại mỏng manh như một tờ giấy lộn. Chỉ cần một cái liếc mắt, một cái cọ xát da thịt là rách toạc.
Cái thành phố này, cái căn nhà này… xem ra chặng đường phía trước sẽ còn vô số những màn sóng ngầm rách việc đây. Thằng An tử tế chắc không tồn tại lâu được đâu.