Chương 32: Thời gian biểu ma quái
Tao hẹn Long ở The Coffee House trên đường Nguyễn Phong Sắc.
Lần đầu tiên tao bước chân vào một cái quán cà phê mà không nghe thấy tiếng hô “một nâu đá, hai đen ít đường” oang oang của nhân viên. Ở đây im phăng phắc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi giấy mới từ mấy kệ sách trang trí. Xung quanh tao, dân văn phòng và sinh viên ngồi cắm mặt vào laptop, tai đeo headphone, tay gõ phím lạch cạch như đang chạy đua với tử thần.
Tao gọi một cốc Americano đá. Bốn mươi lăm nghìn. Đắng nghét.
Long đến đúng giờ từng giây. Nó đặt cái Macbook lên bàn, mở ra một cái bảng lịch trình chi chít những ô màu xanh đỏ tím vàng.
– Nhìn đi. – Long xoay màn hình về phía tao.
Tao nheo mắt. Google Calendar.
7h – 8h: Gym.
8h – 11h: Học trên trường.
11h – 12h: Ăn trưa + Nghe Podcast kinh tế.
13h – 15h: Tự học thư viện (Deep work).
…
Cái lịch của nó kín mít, không có một khe hở nào cho việc “ngồi trà đá chém gió” hay “nằm lướt Facebook vô định”.
– Mày thấy gì? – Long hỏi, tay khuấy nhẹ ly Latte.
– Thấy mày sống như cái máy. – Tao thật thà.
– Sai. Tao sống có hệ thống. Còn mày đang sống theo kiểu… nước đến chân mới nhảy.
Long rút ra một tờ giấy A4 trắng tinh và cây bút Parker quen thuộc. Nó vẽ một đường thẳng chia tờ giấy làm hai phần chênh lệch.
– Nguyên lý Pareto. 80/20. Mày nghe bao giờ chưa?
Tao lắc đầu.
– 80% kết quả đến từ 20% nỗ lực quan trọng nhất. Ngược lại, 80% thời gian mày bỏ ra chỉ mang lại 20% giá trị nếu mày không biết chọn việc mà làm.
Nó khoanh tròn vào cái ô “Cài Win dạo” mà tao vừa kể lể.
– Mày mất bao lâu để cài xong một cái máy cho khách?
– Tầm tiếng rưỡi đến hai tiếng. Cả cài driver, office, crack các kiểu.
– Hai tiếng để kiếm 100 nghìn. Một ngày mày làm được mấy khách? Ba khách là hết vẹo cả buổi chiều và tối. Thế thời gian đâu mày học Toán cao cấp? Thời gian đâu mày tái tạo sức lao động?
Tao cứng họng. Nó nói đúng phóc. Tao đang bán thời gian với cái giá rẻ mạt, và tao cứ tưởng thế là chăm chỉ.
– Tư duy lên đi An. Hãy làm quy trình.
Long mở một thư mục trên máy nó, show cho tao xem một bộ công cụ tên là “One-Click”.
– Tao sưu tầm được cái này bên diễn đàn nước ngoài. Nó tích hợp sẵn bộ cài Win, tự động nhận diện Driver, tự động cài Chrome, Unikey, Office chỉ bằng một cú click chuột. Mày cắm USB vào, bấm nút, rồi ngồi chơi 15 phút là xong.
Mắt tao sáng lên.
– 15 phút?
– Ừ. Thay vì hì hục gõ lệnh thủ công, mày để máy nó tự làm. Thời gian chờ đấy mày lôi sách ra học từ mới tiếng Anh, hoặc giải một bài toán ma trận. Đấy gọi là tối ưu hóa.
Nó copy toàn bộ thư mục đó vào cái ổ cứng di động tao mang theo. Thanh trạng thái chạy vù vù.
– Nhớ này An. Sự khác biệt giữa thằng giỏi và thằng khá không nằm ở chỗ thằng nào làm nhiều hơn. Mà nằm ở chỗ thằng nào biết bỏ đi những việc vô bổ để tập trung vào cái lõi. Cái lõi của mày bây giờ là tấm bằng đại học, không phải là mấy đồng tiền lẻ cài Win.
Tao cầm cái ổ cứng di động. Nó vẫn lạnh ngắt, nhưng tao thấy nó nặng hơn bình thường. Nặng vì cái tư duy mà thằng Long vừa nhồi vào đầu tao.
Tao uống một hơi hết sạch cốc Americano. Vị đắng giờ chuyển sang ngot hậu ở cuống họng.
***
Về đến phòng trọ.
Thằng Khánh đang ngồi cày game, vỏ lon bò húc vứt lăn lóc dưới đất.
Tao không nói gì, lôi cuộn băng dính đen của thợ điện ra.
Tao dán một đường thẳng tắp chia đôi cái bàn gỗ ép.
– Mày làm cái trò mèo gì đấy? Chia ranh giới à? – Khánh tháo tai nghe, ngơ ngác hỏi.
– Không. Chia não.
Tao chỉ vào bên phải:
– Bên này là khu vực kiếm cơm. Máy tính, tua vít, ổ cứng. Chỉ ngồi đây khi có khách hoặc cần làm việc.
Tao chỉ sang bên trái:
– Bên này là khu vực đầu tư. Sách vở, giáo trình, bút thước. Tuyệt đối không để ốc vít hay dây điện lấn sang.
Tao bắt đầu dọn dẹp. Gom hết đống dây rợ lằng nhằng vào một cái hộp nhựa. Lau sạch mặt bàn bên trái. Xếp chồng giáo trình Toán cao cấp, Kinh tế vi mô lên ngay ngắn.
Xong xuôi, tao lấy tờ giấy note vàng, ghi chi chít những dòng chữ lên đó rồi dán lên tường, ngay trước mặt:
*5:00 – 7:00: Toán cao cấp (Cấm ngủ gật)*
*7:00 – 11:30: Trên trường*
*14:00 – 17:00: Sửa máy (Áp dụng One-Click)*
*21:00 – 21:30: Ngân*
Thằng Khánh đọc cái dòng cuối cùng, cười sặc sụa:
– Vãi cả “21:00 – 21:30: Ngân”. Mày xếp lịch hẹn hò như xếp lịch đi ỉa thế à? Lãng mạn vãi lìn.
Tao kệ mẹ nó. Lãng mạn mà trượt môn, mà đói thối mồm thì cũng vứt.
***
Năm giờ sáng hôm sau.
Chuông báo thức điện thoại réo lên bài “Nối vòng tay lớn”.
Tao bật dậy như lò xo. Mắt cay xè, díu lại. Cơn buồn ngủ lôi tao xuống gối.
Nhìn sang bên cạnh, thằng Khánh vẫn đang ngủ say như chết, tiếng ngáy rền rĩ. Nó vừa tắt máy lúc 3 giờ sáng.
Cái sự lệch pha này là một cực hình. Một thằng sống múi giờ Mỹ, một thằng tập sống múi giờ quân đội.
Tao vả vào mặt mình hai cái. “Bộp bộp”.
Tao rón rén xuống giường, cầm cái đèn học kẹp bàn (mới mua lại của bà đồng nát 20 nghìn), bấm công tắc. Ánh sáng vàng vọt chỉ soi đủ trang sách, không làm thằng Khánh tỉnh giấc.
Tao mở sách Toán. Bài Ma trận nghịch đảo.
Mười lăm phút đầu tiên, chữ nghĩa cứ trôi tuột đi. Đầu tao ong ong.
Nhưng tao nhớ lời thằng Long: “Cái lõi của mày là tấm bằng đại học.”
Tao cắn bút, bắt đầu viết.
A nhân A mũ trừ một bằng I. Định thức khác không.
Dần dần, sự yên tĩnh của buổi sáng sớm ngấm vào tao. Tiếng xe máy ngoài đường chưa có. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của máy tính thằng Khánh quay lờ đờ.
Tao giải xong bài đầu tiên. Cảm giác thông suốt chạy dọc sống lưng.
Nó phê. Phê hơn cả lúc tao cài xong cái Win và nhận 100 nghìn.
***
Chín giờ tối.
Tao gõ cửa phòng 304.
Ngân mở cửa. Nó vừa gội đầu xong, tóc quấn khăn bông, mặt mộc, thơm mùi dầu gội bồ kết.
– Đi dạo không? – Tao hỏi, tay chỉ vào cái đồng hồ đeo tay Casio nhựa. – Đúng 30 phút.
Ngân ngạc nhiên:
– Sao lại đúng 30 phút? Cậu bận gì à?
– Không. Tớ lập thời gian biểu rồi. Tớ chỉ dành được cho cậu 30 phút mỗi ngày thôi. Nhưng là 30 phút chất lượng nhất. Không điện thoại, không công việc, không lo âu.
Nó nhìn tao chằm chằm, rồi bật cười khúc khích:
– Nghe máy móc kinh khủng.
– Có đi không thì bảo? 21 giờ 02 phút rồi. Mất 2 phút rồi đấy.
– Đi chứ. Đợi tớ sấy tóc.
Bọn tao đi bộ ra đầu ngõ, ngồi ở cái ghế đá công viên nhỏ xíu gần đó.
Tao không nắm tay nó trong túi áo nữa. Trời hôm nay không lạnh lắm. Tao ngồi kể cho nó nghe về phương pháp Gauss, về cái cảm giác sướng rơn khi tìm ra đáp án đúng.
Ngân ngồi nghe, mắt lấp lánh. Nó không thấy chán. Nó hiểu. Vì nó cũng là đứa học hành nghiêm túc.
– An này. – Ngân dựa đầu vào vai tao. – Tớ thích cậu lúc này hơn. Trông cậu… sáng sủa. Không phải cái kiểu lấm lét như trước nữa.
– Tớ đang nâng cấp hệ điều hành. – Tao cười, vuốt nhẹ tóc nó. – Từ Windows XP lên Windows 7. Mượt hơn, giao diện đẹp hơn.
Đúng 21 giờ 30.
– Hết giờ. Về thôi. Tớ phải về giải nốt bài hệ phương trình.
Tao đứng dậy, dứt khoát.
Ngân không dỗi. Nó đứng dậy theo, phủi quần:
– Ừ về. Tớ cũng phải học tiếng Anh. Mai kia thi rồi.
Hai đứa đi bộ về. Không lưu luyến sến súa ở cửa phòng.
– Ngủ ngon.
– Học tốt nhé.
Cánh cửa phòng 304 đóng lại. Cánh cửa phòng tao mở ra.
Tao ngồi vào bàn, phía bên trái vạch băng dính đen.
Thằng Khánh đang combat hăng say bên phía bên phải. Nó chửi thề, đập phím.
Tao đeo tai nghe vào, nhưng không bật nhạc. Chỉ để cách âm.
Tao nhìn vào trang giấy nháp. Một bài toán khó về không gian vector đang chờ tao.
Tao cầm bút. Mực chảy đều trên giấy.
Những con số, những ký hiệu logic hiện ra. Tao không cần nhìn bài thằng Long nữa. Tao tự đi trên đôi chân của mình.
Cảm giác làm chủ tri thức nó gây nghiện thực sự. Nó làm tao thấy mình không còn là thằng nhà quê ăn may nữa. Tao đang thực sự trở thành một sinh viên Đại học, theo đúng nghĩa của từ này.
Đêm nay, tao không kiếm được đồng nào. Nhưng tao thấy mình giàu lên một chút. Ở trong đầu.