Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 78: Kẻ thù của thời gian​

Tròn một tháng kể từ cái buổi sáng tao tự vả vào mặt mình để tống khứ cái ảo tưởng lập Harem vớ vẩn ra khỏi đầu.

Mọi thứ vào guồng. Quỹ đạo cuộc đời tao giờ là một đường thẳng tắp, được lập trình sẵn bằng những gạch đầu dòng khô khốc: Sáng đi học. Chiều ra cửa hàng. Tối họp hành câu lạc bộ hoặc ngồi chốt sổ. Không có drama tình ái, không có những cái chạm tay lén lút trong bóng tối, và tuyệt nhiên không có bất kỳ một biến cố nào làm tao phải đánh rơi nhịp tim.

Alo Phụ Kiện làm ăn ổn định. Khách quen quanh khu Xuân Thủy, Sư Phạm bắt đầu nhớ mặt tao. Chúng nó mang máy ra vệ sinh, dán cường lực, mua dăm ba cái ốp silicon giá gốc mười nghìn bán năm chục. Tiền vẫn chảy vào cái hộp bánh Danisa đều đặn mỗi ngày.

Nhưng cái sự ổn định này nó mang theo một liều thuốc độc ngầm. Nó làm tao nhận ra một thực tế phũ phàng của dân kinh doanh nhỏ lẻ.

Thời gian chết.





Đúng mười một giờ rưỡi trưa. Nắng tháng Ba bắt đầu gắt lên, dội thẳng xuống mặt đường nhựa, hắt cái hơi nóng hầm hập vào cửa kính. Sinh viên đi học về hết, tạt vào mấy quán cơm bụi rúc đầu vào quạt máy. Con ngõ vắng hoe, đéo có một mống khách nào đi ngang qua.

Cái cửa hàng 15 mét vuông bỗng nhiên rộng thênh thang một cách bức bối.

Tao đứng sau quầy thu ngân. Tay cầm cái giẻ vi sợi, xịt nước lau kính, lau đi lau lại cái mặt tủ trưng bày đến mức lớp kính mỏng cọ xát phát ra tiếng kêu rít rít chói tai. Mọi góc cạnh đều sạch bong không một hạt bụi.

Tao ném cái giẻ xuống bàn. Ngáp một cái rõ to.

Cái cảm giác “ngồi không mà đéo đẻ ra tiền” nó gặm nhấm tao. Đối với một thằng đã quen với việc mỗi phút trôi qua phải quy đổi ra được bao nhiêu đồng lãi như tao, việc đứng đực mặt ra nhìn đồng hồ nhích từng giây là một cực hình. Tao muốn mở rộng thành chuỗi, muốn kiếm tiền trăm triệu, nhưng thực tế tao vẫn đang kẹt cứng ở cái ki-ốt bé tí này.

Đối lập hoàn toàn với sự ủ rũ bế tắc của tao, góc bàn kỹ thuật bên kia là một vũ trụ khác.

Lạch cạch. Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng gõ bàn phím cơ dùng switch xanh của thằng Khánh nện xuống mặt bàn đanh gọn, dồn dập như súng liên thanh. Tiếng click chuột cháy máy liên hồi.

– Đcm thằng rừng ngủ trong rừng à? Gank đi chứ!

Khánh gào lên, gân cổ nổi một đường xanh lè. Mắt nó hằn những tia máu đỏ quạch, dán chặt vào cái màn hình máy tính.

– Ngu vãi lìn, nhường mạng cho tao!

Nó đập tay xuống bàn cái rầm. Con chuột nảy lên.

– Trẻ trâu cút mẹ về học bài đi! Đánh đấm như cái đầu bòi!

Tao nhăn mặt. Lỗ tai tao lùng bùng vì cái thứ âm thanh tạp nham hỗn loạn ấy. Bình thường tao kệ mẹ nó, nhưng hôm nay cái sự rảnh rỗi làm tao thấy ngứa mắt vãi chưởng. Nó đang đốt thời gian, đốt cả tiền điện của cửa hàng vào một cái thứ vô bổ, trong khi tao đang đau đầu nghĩ cách vắt sữa khách hàng.

Tao vo tròn tờ hóa đơn nhập hàng bị in lỗi trên bàn, ném bộp một cái trúng thẳng vào gáy thằng Khánh.

Nó đang combat, bị ném trúng thì giật mình, con trỏ chuột trượt đi một đoạn.

Màn hình của nó chuyển sang màu xám xịt. Chết ngược.

– Đcm thằng nào! – Khánh tháo phăng cái tai nghe, quay ghế lại, mắt trợn ngược.

Tao khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào tủ kính, giở cái giọng ông cụ non thực dụng ra khịa nó.

– Mày điên à Khánh? Trưa không ngủ thì nghĩ cách chạy quảng cáo Facebook, nghĩ cách nhập hàng đi, ngồi gào thét cái đéo gì. Dăm ba cái trò game gủng rác rưởi, tốn thời gian, hỏng cả mắt mà đéo đẻ ra được đồng cắc nào.

Câu nói của tao đâm trúng vào cái sĩ diện của một thằng game thủ nửa mùa. Khánh không chửi lại bằng mấy từ lóng đường phố nữa. Nó vứt cái tai nghe xuống bàn, đẩy ghế lùi lại một chút, khoanh tay nhìn tao từ đầu đến chân.

Nó cười khẩy. Một nụ cười khinh bỉ.

– Mày bớt cái giọng dạy đời đi An ạ. Mày sống khô khan như cục giấy ráp ấy. Đụng cái gì cũng quy ra tiền.

Nó giơ ngón tay lên, gằn từng chữ.

– Thứ nhất, tao cày rank thuê cho bọn nhóc trường cấp 3, một nick lên rank Vàng tao húp ba trăm nghìn tiền tươi thóc thật, đéo phải chơi không. Thứ hai, do mày gà, mày đéo có não tư duy chiến thuật nên mày mới chê nó rác rưởi thôi. Chứ cái loại mày, vào game khéo bị mấy thằng nhóc lớp 7 nó chửi cho vuốt mặt không kịp.

Máu nóng trong người tao dồn lên.

Tao, lại bị nó chửi là “gà”, là đéo có tư duy?

– Mày bảo ai đéo có não? – Tao gắt lên, đứng thẳng người.

Khánh hất hàm, chỉ tay thẳng vào cái mặt đang nhăn nhó của tao.

– Tao bảo mày đấy. Mày soi gương xem mặt mày có đần thối ra không? Lúc đéo nào cũng nhăn trán tính tiền. Chơi game đéo phải là hư hỏng, nó là tái tạo năng lượng. Não mày căng như dây đàn, đéo xả ra thì chiều nay mày dán cái màn hình cũng lệch bọt khí thôi con ạ.

Khánh kéo cái ghế kỹ thuật lùi ra sau một chút, vỗ vỗ tay xuống mặt nệm da.

– Không tin mày ngồi vào đây. Chơi thử vài trận xem có thấy con người nó sảng khoái thoải con gà mái hơn không? Tao tạo phòng Custom cho mày đánh thử một ván với máy. Mày mà ăn được 5 mạng của bọn máy ngu học này, tao bao mày tiền cơm trưa cả tuần. Dám không? Hay sợ thua cả cái máy tính?

Một tuần cơm trưa miễn phí. Tầm hai trăm nghìn.

Nhưng cái đó đéo quan trọng bằng cái ánh mắt khích tướng đầy vẻ bề trên của nó. Cái sĩ diện của một thằng đàn ông, cái máu ăn thua cục súc lặn sâu trong người tao sôi lên sùng sục. Tao ít ra bây giờ cũng trông như hacker lỏ, dăm ba cái trò bấm chuột di chuyển này tao đéo tin là tao làm không được.

– Tránh ra. – Tao sải bước lại gần, đẩy vai thằng Khánh sang một bên. – Để bố mày xem cái trò trẻ con của mày khó đến đâu. Trưa nay chuẩn bị tiền đi mua cơm sườn đi con.

Khánh nhếch mép, đứng dậy nhường ghế cho tao.

Tao ngồi phịch xuống cái ghế. Màn hình sáng rực rỡ, màu sắc nét căng đập thẳng vào mắt. Giao diện trò chơi hiện lên, phức tạp và đầy những nút bấm nhấp nháy. Cảm giác cầm con chuột gaming nặng trịch, đầm tay khác hẳn cái tuốc nơ vít tao vẫn cầm hàng ngày.

– Mày cầm thằng cơ bắp này. – Khánh vươn tay qua vai tao, click chuột chọn một nhân vật mặc áo giáp to đùng, tay cầm thanh kiếm bự chảng. – Garen. Tướng quốc dân cho mấy thằng tay tàn như mày.

Nó chỉ ngón tay vào bàn phím.

– Bốn nút Q, W, E, R. Nhớ kỹ này. Cứ thấy địch là bật Q để chạy nhanh và phang vỡ đầu nó. Bấm E để quay kiếm như chong chóng. Lúc nào máu nó còn một tí, mày ấn R, hét lên ‘Demacia’ là tao đảm bảo mày ăn mạng. Dễ hơn cả ăn cháo.

Tao gật đầu. Lý thuyết đơn giản. Quy trình rõ ràng.

Trận đấu bắt đầu.

Nhân vật của tao xuất hiện ở một cái bệ đá. Tao click chuột phải để di chuyển. Con tướng lù đù bước đi.

Tao điều khiển nó chạy thẳng ra một cái làn đường dài ngoẵng. Vừa ra đến giữa đường, một đám lính nhỏ xíu từ bên kia chạy tới. Phía sau đám lính là một con tướng máy.

– Lên! Băm nó! – Khánh đứng sau lưng, xúi bẩy.

Tao bấm nút Q. Con tướng giơ kiếm lên, chạy thục mạng về phía kẻ địch.

Nhưng cái ngón tay tao lóng ngóng. Thay vì click chuột vào người con tướng địch, tao click nhầm mẹ nó xuống đất. Con Garen của tao chạy xẹt qua người kẻ địch, lao thẳng vào trong một cái tháp canh to đùng đang bắn ra những tia sáng đỏ lòm.

Chíu. Chíu. Chíu.

Máu nhân vật của tao tụt không phanh. Tao cuống cuồng bấm loạn xạ. Q, W, E, R, bấm cả nút cách, nút Enter. Con tướng quay mòng mòng tại chỗ như thằng ngáo đá.

Một tia sáng cuối cùng từ tháp canh giáng xuống.

Màn hình xám xịt.

Tao đơ mất ba giây.

Phía sau lưng tao, thằng Khánh phụt cười. Tiếng cười hô hố, hả hê, sảng khoái tột độ. Nó vỗ tay bôm bốp vào nhau.

– Ôi đcm, tao cười ỉa mất! Đi thẳng vào trụ tự sát! Tư duy chiến thuật đỉnh cao vãi lìn! Thế này thì đưa tao mười nghìn tao đi mua cho gói xôi mà nhai, cơm sườn đéo có cửa đâu.

Máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu tao. Mặt tao đỏ gay. Cái cảm giác nhục nhã khi bị hạ gục bởi một đoạn code vô tri, cộng với tiếng cười sỉ nhục của thằng bạn thân làm cái tự ái của tao phình to như quả bóng bay chực nổ.

– Lỡ tay bấm nhầm chuột thôi! Mày câm mồm lại. Để tao làm lại!

Con tướng hồi sinh.

Lần này, tao không lao lên ngu ngốc nữa. Cặp mắt tao dán chặt vào cái màn hình, không thèm chớp. Tao bắt đầu hiểu cơ chế. Phải nấp. Phải đợi thời cơ. Cũng giống như đi buôn, không được bốc đồng.

Tao điều khiển con Garen chui vào một cái bụi cỏ ven đường. Nín thở. Chờ đợi.

Con tướng máy lững thững đi lên, dọn dẹp đám lính. Nó bước lại gần cái bụi cỏ chỗ tao đang nấp. Khoảng cách thu hẹp dần.

– Bây giờ! – Tao tự hét lên trong đầu.

Tay trái bấm Q. Con Garen lao ra như một con thú đói, bổ thẳng thanh kiếm xuống đầu kẻ địch.
Ngón tay tiếp tục bấm E. Lưỡi kiếm quay tít mù, vạt đi từng khúc máu đỏ lòm của con tướng máy.

Kẻ địch hoảng loạn, quay đầu bỏ chạy. Máu nó chỉ còn một vạch mỏng dính.

Tao nghiến răng, ngón trỏ vươn lên, đập mạnh vào phím R. Một lực giáng xuống bàn phím cơ nghe chát chúa.

Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ từ trên trời cắm phập xuống đất. Gầm lên một tiếng rền rĩ vang dội qua dàn loa vi tính.

Màn hình lóe sáng.

“YOU HAVE SLAIN AN ENEMY”.

Giọng nữ thông báo của hệ thống vang lên lảnh lót.

Trái tim tao đập thịch một cái. Một luồng điện chạy rần rần từ đầu ngón tay vặn chuột thẳng lên não. Dopamine – cái thứ hoocmon chết tiệt của sự thỏa mãn và chiến thắng – dâng trào ngập ngụa trong lồng ngực.

Nó phê. Nó phê đéo chịu được. Cảm giác hạ gục một mục tiêu, nhìn thanh máu của nó cạn kiệt dưới lưỡi kiếm của mình nó mang lại một sự thống khoái nguyên thủy mà cái việc bán được mười cái ốp lưng đéo bao giờ có được.

– Thấy chưa? Bố mày bảo rồi! 5 mạng là cái đinh gì! – Tao gào lên, mắt vẫn không rời màn hình, tay tiếp tục click chuột lùng sục mục tiêu tiếp theo.

Khánh không cười nữa. Nó khoanh tay, đứng tựa lưng vào tủ kính, nhìn tao.

Hai giờ chiều.

Nắng ngoài đường bắt đầu dịu lại. Tiếng xe máy sinh viên đi học ca chiều bắt đầu râm ran ngoài ngõ.

Thằng Tùng nhân viên dắt con xe đạp điện đỗ xịch trước cửa. Nó đẩy cửa kính bước vào, tay xách theo hộp cơm hộp.

Nó khựng lại ở cửa.

Quầy thu ngân trống không.

Ở góc kỹ thuật, ông chủ An của nó – cái người lúc nào mặt cũng đăm đăm tính sổ sách, lúc nào cũng nhắc nó lau tủ kính – giờ đang tháo tung hai cúc áo sơ mi. Mồ hôi nhễ nhại trên trán. Mắt vằn đỏ dán chặt vào màn hình máy tính, tay phải đập con chuột xuống lót chuột bình bịch, miệng gào lên the thé:

– Đcm đứng lại cho tao! Chạy đi đâu con chó này! Bố bổ vỡ đầu mày ra bây giờ! Q! Q! Q!

Bên cạnh, thằng Khánh đang cắm ống hút vào lon bò húc, hút một hơi rột rột. Nó nhìn thằng Tùng đang ngơ ngác, rồi nhìn tao đang chìm nghỉm trong cái thế giới ảo kia.

Khánh nhếch mép cười đểu, giơ lon bò húc lên không trung như một lời chào mừng.

– Chào mừng mày xuống hố vôi, bạn tôi.

Quỹ đạo thẳng tắp, tẻ nhạt, chỉ có mùi tiền và khói bụi của tao chính thức bị chọc thủng một lỗ to đùng. Một con quái vật mang tên đam mê tuổi trẻ, được bọc trong cái lốt pixel xanh đỏ, vừa chính thức nuốt chửng tao vào bụng.

Và tao tự nguyện nhảy vào cái họng đó với nụ cười thỏa mãn đến điên dại.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng