Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 42: Sự ra đi thầm lặng​

Năm giờ sáng. Sương mù đặc quánh bao trùm cái ngõ 165 Cầu Giấy, làm nhòe đi ánh đèn cao áp vàng vọt đầu phố.

Tao đứng dựa cửa, tay đút túi quần, nhìn sang phòng 305.

Cánh cửa mở toang. Không còn cái mùi chua loét nồng nặc xộc ra như mọi khi. Gió lạnh lùa vào cuốn sạch cái không khí tù túng ấy đi rồi, chỉ còn lại mùi bụi bặm của đồ đạc bị xê dịch.

Hiếu đang dọn đồ.

Lão không có nhiều thứ để mang đi sau năm năm bám trụ ở cái đất này. Một cái vali vải dù sờn rách, khóa kéo đã hỏng một bên phải dùng dây thép buộc lại. Một cái balo căng phồng. Và một túi ni lông đen đựng vài bộ quần áo chưa kịp giặt.





Lão mặc cái áo khoác gió màu xanh công nhân, mái tóc lởm chởm do tự cắt hôm nọ giờ đã dài ra một tí, che bớt đi đôi mắt thâm quầng trũng sâu.

– Xong rồi à anh? – Tao hỏi, giọng hơi khàn vì hơi lạnh buổi sớm.

Hiếu giật mình, quay lại. Lão cười, nụ cười méo xệch và mệt mỏi.

– Ừ. Xong rồi. Chả có gì mấy.

Lão đá chân vào một cái giá sách gỗ nằm chỏng chơ giữa phòng. Cái giá sách thô kệch, đóng bằng gỗ cốp-pha công trường sần sùi, dính đầy vết sơn và vệt cháy của tàn thuốc lá. Bên cạnh là cái quạt bàn con cóc màu xanh, lồng quạt gỉ sét đen sì.

– Mấy cái này… tao để lại. Mày xem dùng được thì dùng, không thì cho bà đồng nát. Mang về quê nặng xe.

Tao nhìn đống “di sản” lão để lại. Cái giá sách ấy chắc lão đóng từ hồi năm nhất, lúc còn hừng hực khí thế sinh viên Xây dựng. Giờ nó nằm đó như một phế tích.

– Anh không đợi lấy bằng chính thức à? – Tao hỏi.

Hiếu lắc đầu. Lão vỗ vỗ vào túi ngực áo khoác.

– Tao lấy giấy chứng nhận tốt nghiệp tạm thời rồi. Điểm trung bình khá. Vừa đủ. Thế là phúc tổ bảy mươi đời rồi. Ở lại thêm ngày nào tốn tiền nhà ngày đấy. Bố tao xin được cho một chân giám sát công trình ở tuốt trong Thanh Hóa. Đi luôn sáng nay cho kịp xe.

Lão nói nhẹ tênh. Năm năm đại học, đổi lấy một tờ giấy A4 mỏng tang và một tấm vé xe khách đi vào vùng đất bụi mù nào đó. Không hoa, không chụp ảnh kỷ yếu, không ném mũ cử nhân lên trời.

Chỉ là một cuộc tháo chạy khỏi thủ đô.

Hiếu xách cái vali lên. Tiếng bánh xe nhựa vỡ kêu lạch cạch trên nền gạch men.

Lão đi ra đến cửa, dừng lại một chút. Lão nhìn căn phòng trống hoác lần cuối. Trên tường vẫn còn dán chi chít những tờ giấy nhớ ghi công thức tính kết cấu bê tông, xen lẫn với mấy tấm poster game đã bạc màu.

– An này.

– Em đây.

– Đừng giống tao.

Lão nói cộc lốc, không nhìn tao.

– Cái nghề của mày hay đấy. Kiếm được tiền sớm là tốt. Nhưng đừng để đồng tiền lẻ nó cuốn đi mất cái đích đến. Tao mất 5 năm để nhận ra tao chả có cái mẹ gì trong tay cả.

Lão vỗ vai tao một cái. Bàn tay gầy guộc, chai sạn và lạnh ngắt.

– Thôi tao lượn. Lúc nào rảnh về quê tao chơi, tao dẫn đi biển.

– Vâng. Anh đi mạnh giỏi.

Tao muốn nói thêm câu gì đó, kiểu như “chúc anh thành công” hay “hẹn gặp lại”, nhưng thấy nó sáo rỗng vãi chưởng nên thôi.

Hiếu quay lưng, kéo cái vali đi xuống cầu thang xoắn ốc. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng vali va vào bậc sắt *keng keng* vọng lại, rồi nhỏ dần, rồi mất hút hẳn.

Hành lang tầng 3 trở lại im ắng. Một sự im lặng rợn người.

Tao đứng nhìn theo cái khoảng không tối om nơi cầu thang.

Một con người, một cuộc đời sinh viên, một thời tuổi trẻ ồn ào và cuồng nhiệt… vừa biến mất khỏi cái xóm trọ này như chưa từng tồn tại.

***

Tám giờ sáng.

Tao chưa kịp bưng bát mì tôm lên ăn thì bà Hồng đã xuất hiện.

Bà dẫn theo một ông thợ sơn vôi, tay xách xô, tay cầm chổi quét.

– Làm nhanh lên nhé bác. Quét vôi trắng lại toàn bộ, cạo sạch mấy cái hình dán vớ vẩn trên tường đi. Chiều nay có đứa đến xem phòng rồi.

Bà Hồng chỉ đạo, giọng sang sảng. Bà liếc nhìn đống rác Hiếu để lại trong góc phòng, nhăn mũi:

– Khiếp, ở bẩn như chuồng lợn. May mà tống khứ được nó đi.

Bà không hề nhắc đến tên Hiếu. Với bà, lão chỉ là “nó” – một khách trọ nợ tiền nhà dai dẳng và hay gây ồn ào. Giờ “nó” đi rồi, bà chỉ quan tâm làm sao để cái phòng này trông mới mẻ nhất để lừa… à nhầm, để đón khách mới với giá cao hơn.

Ông thợ sơn bắt tay vào làm việc ngay. Tiếng chổi quét *soạt soạt* lên tường. Mùi vôi mới nồng nặc, hăng hắc bốc lên, lấn át hoàn toàn cái mùi thuốc lá và mồ hôi lưu cữu của Hiếu.

Tao đứng ở cửa phòng mình, nhìn sang.

Chỉ mất đúng hai tiếng đồng hồ.

Hai tiếng để xóa sạch dấu vết của 5 năm.

Căn phòng 305 giờ trắng toát, lạnh lẽo và xa lạ. Những vết ố trên tường nơi Hiếu hay dựa lưng hút thuốc đã biến mất. Những công thức bê tông cốt thép bị phủ lấp dưới lớp vôi trắng. Cái sàn nhà dính đầy nước ngọt bò húc được lau sạch bong.

Thành phố này tàn nhẫn thật.

Nó giống như một cái máy nghiền khổng lồ. Nó nuốt chửng những con người tỉnh lẻ như bọn tao, vắt kiệt sức lực, tuổi trẻ, rồi nhả ra cái xác rỗng tuếch. Và ngay lập tức, nó dọn sạch chỗ ngồi để đón một lứa “nguyên liệu” mới.

Sẽ lại có một thằng sinh viên năm nhất ngây thơ nào đó chuyển vào đây. Sẽ lại dán poster, lại mơ mộng, lại vật lộn. Và không ai nhớ rằng từng có một thằng tên là Hiếu đã sống, đã gào thét “Aoe” thâu đêm suốt sáng ở cái chốn này.

Tao rùng mình.

Tao quay vào phòng, nhìn cái bàn làm việc của mình. Bên trái vạch băng dính đen, chồng sách vẫn nằm im lìm.

Tao thấy sợ. Sợ một ngày nào đó tao cũng xách vali đi trong sương sớm như thế, để lại một căn phòng trống và không ai nhớ tao là ai.

***

Tao vác cái giá sách gỗ của Hiếu sang phòng Ngân.

Dù xấu xí, nhưng gỗ cốp-pha rất chắc chắn. Tao đã lấy giấy nhám đánh qua một lượt cho bớt dằm, lau sạch bụi bẩn.

– Ngân ơi, mở cửa.

Ngân mở cửa. Nó đang đeo tai nghe, tay cầm bút, mồm lẩm bẩm từ vựng gì đó.

– Gì đấy? – Nó nhìn cái giá sách to đùng trên vai tao.

– Quà của lão Hiếu để lại. Tớ thấy phòng cậu sách vở để lung tung quá, mang cái này sang mà xếp. Gỗ tốt đấy, tớ lau sạch rồi.

Tao đặt cái giá sách vào góc phòng, cạnh bàn học của nó.

Ngân không tỏ ra vui vẻ như mọi khi tao cho đồ. Nó đứng nhìn cái giá sách chằm chằm, ánh mắt dao động.

– Anh Hiếu… đi rồi à? – Nó hỏi, giọng nhỏ xíu.

– Ừ. Đi lúc 5 giờ sáng. Về quê làm công trình.

Ngân ngồi thụp xuống giường, tháo tai nghe ra. Nó nhìn cái giá sách trống hoác, sần sùi những vết đinh cũ.

– An ạ. Tớ sợ.

– Sợ gì? Sợ ma à?

– Không. Tớ sợ giống anh ấy.

Ngân chỉ tay vào mấy tờ giấy nhớ dán trên tường phòng nó.

Tao nhìn theo. Không phải là công thức nấu ăn hay danh sách những quán ngon Hà Nội như hồi đầu năm.

Trên tường chi chít những tờ giấy màu vàng, màu xanh. Viết đầy chữ Kanji tượng hình.

*Hợp đồng lao động.*
*Xuất khẩu.*
*Thời hạn.*
*Lương cơ bản.*
*Tăng ca.*

Những từ vựng khô khốc, thực dụng và đầy mùi mồ hôi.

– Cậu nhìn anh Hiếu xem. – Ngân nói, giọng run run. – 5 năm học đại học, ra trường đi làm công trình xa tít mù tắp, lương chắc ba cọc ba đồng. Rồi lại rượu chè, lại nợ nần. Tớ không muốn thế. Tớ không muốn cái bằng đại học của tớ chỉ để treo xó nhà.

Nó đứng dậy, đi đến bên cái giá sách cũ. Nó xếp những quyển giáo trình tiếng Nhật lên đó. Mạnh tay. Như thể đang trút giận.

– Tớ phải đi Nhật. Bằng mọi giá. Không phải dạng trao đổi sinh viên cưỡi ngựa xem hoa nữa. Tớ sẽ đi dạng thực tập sinh, hoặc kỹ sư nếu tớ lấy được bằng giỏi. Tớ phải thoát khỏi cái máng lợn này.

Tao nhìn nó. Cô gái hay cười, thích ăn tào phớ Nghĩa Tân giờ đây trông quyết liệt và cực đoan đến lạ.

Cái giá sách của Hiếu, thay vì là một món đồ nội thất tiện dụng, lại trở thành một tấm bia mộ cảnh báo. Nó nhắc nhở Ngân rằng nếu không chạy thật nhanh, nó sẽ bị nghiền nát.

– Cậu… cứ bình tĩnh. – Tao an ủi, nhưng nghe chính giọng mình cũng thiếu tự tin. – Cậu chăm chỉ thế cơ mà.

– Chăm chỉ chưa đủ đâu An. Anh Hiếu ngày xưa cũng đỗ học sinh giỏi thành phố đấy thôi.

Ngân quay lại bàn học. Nó đeo tai nghe lên, vặn to volume. Nó tự cô lập mình với thế giới bên ngoài, lao vào cuộc chiến với những con chữ ngoằn ngoèo kia.

Tao đứng đó một lúc, thấy mình thừa thãi.

Cái không khí trong phòng nồng nặc mùi áp lực.

– Thôi cậu học đi. Tớ về.

Tao lẳng lặng đi ra, khép cửa lại.

***

Đêm.

Thằng Khánh vẫn chưa về. Nó nhắn tin bảo ngủ lại xưởng may để mai test hệ thống lần cuối.

Tao nằm một mình trong phòng.

Cả dãy trọ im phăng phắc.

Mọi khi, giờ này sẽ có tiếng hét “Chém nó! Chém nó!” vọng sang từ phòng 305. Tiếng hét ấy tuy ồn ào, gây khó chịu, nhưng nó là âm thanh của sự sống. Nó cho tao biết bên kia bức tường vẫn có người thức, vẫn có một thằng hâm dở nào đó đang đồng hành cùng tao trong đêm vắng.

Nhưng giờ thì tuyệt nhiên không có gì.

Sự im lặng của phòng 305 lan ra cả hành lang, len lỏi qua khe cửa vào phòng tao. Nó nặng nề, u ám.

Tao nhìn sang cái bàn làm việc trống trơn của thằng Khánh. Rồi nhìn sang cái vạch băng dính đen trên bàn mình.

Tao mở ví ra. Đếm lại số tiền. Vẫn còn gần hai triệu.

Nhưng tao không thấy yên tâm.

Sự ra đi của Hiếu và phản ứng của Ngân làm tao nhận ra cái ví dày này chả đảm bảo được cái gì cả. Nó chỉ giúp tao sống sót qua ngày hôm nay, tuần này, tháng này. Còn 4 năm nữa? 10 năm nữa?

Tao có chịu được cảnh xách vali đi trong sương sớm như Hiếu không?

Tao ngồi dậy, bật đèn bàn.

Tao không mở máy tính để đếm tiền hay tìm khách cài Win.

Tao lôi quyển giáo trình Tiếng Anh chuyên ngành ra. Quyển sách tao mượn thư viện về vứt xó cả tuần nay.

Tao bắt đầu học.

Không phải học để qua môn. Học để chạy trốn. Chạy trốn khỏi cái viễn cảnh trở thành một bóng ma vật vờ trong chính cuộc đời mình.

Tiếng lật sách sột soạt vang lên, đơn độc giữa đêm khuya.

Bên kia hành lang, tao thấy khe cửa phòng Ngân vẫn sáng đèn.

Hai đứa tao, hai con kiến nhỏ trong cái tổ khổng lồ này, đang cuống cuồng đào bới, tích trữ, vì bọn tao vừa nhìn thấy một con kiến khác bị cơn lũ cuộc đời cuốn trôi mất xác.

Và tao biết, từ đêm nay, giấc ngủ của tao sẽ không còn ngon lành như trước nữa.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng