Chương 3: Buổi sáng đầu tiên trong phòng trọ
Tao lê cái xác tàn tạ vào sâu trong ngõ. Mặt trời bắt đầu lên nhưng ánh sáng chả lọt nổi xuống cái hẻm bé tí, ngoằn ngoèo như ruột gà này. Hai bên là những bức tường nhà cao tầng rêu phong, dây điện chăng mắc như mạng nhện.
“Ê! An!”
Tiếng gọi giật ngược làm tao ngẩng đầu. Thằng Dũng phi con Wave ghẻ từ trong ngách lao ra, phanh dúi dụi ngay trước mũi giày tao. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ cháo lòng, mắt vẫn còn dính dỉ, tóc tai dựng ngược như vừa bị điện giật.
“Đù, đến sớm thế? Tao tưởng mày lạc mẹ sang Gia Lâm rồi.” Nó cười hề hề, mồm phả ra mùi kem đánh răng trộn lẫn mùi hơi thở ngái ngủ.
“Lạc cái đéo. Bị xe ôm chém đẹp bảy chục.” Tao càu nhàu.
“Ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Lên đây mà không cáo già thì chỉ có ăn cám.” Dũng chép miệng, rồi móc túi quần ném cho tao chùm chìa khóa. “Cầm lấy. Phòng 302, tầng 3. Tao phải đi ship hàng luôn đây, có gì chiều tao về.”
“Từ từ, thế còn bà chủ?”
Dũng rồ ga, ngoái lại hét: “Bà Hồng hắc ám ở tầng 1. Đi nhẹ nói khẽ cười duyên thôi, bà ấy thính tai hơn chó béc-giê đấy. Xe để gọn vào không bà chửi cho vuốt mặt không kịp. Thế nhé!”
Nó phóng vụt đi, để lại tao đứng trơ ra với chùm chìa khóa lạnh ngắt trong tay.

Tao leo lên cái cầu thang xoắn ốc hẹp đến mức chỉ vừa một người đi. Bậc thang dốc đứng, tối om. Tầng 3. Hành lang dài hun hút, nồng nặc mùi quần áo ẩm chưa kịp khô. Cửa phòng 302 trước mặt. Gỗ ép công nghiệp, tróc lở một mảng sơn xanh ở góc dưới.
Cạch.
Tao vặn khóa, đẩy cửa bước vào.
Một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, quyện với cái mùi đặc trưng của mì tôm chua cay để lâu ngày và mùi thuốc lá lạnh. Tao mò mẫm bật công tắc đèn. Cái bóng tuýp nhấp nháy ba cái rồi mới sáng hẳn, phơi bày toàn bộ “cơ ngơi” của tao trong bốn năm tới.
Mười mét vuông. Chính xác là mười mét vuông đéo hơn đéo kém.
Bốn bức tường quét vôi vàng ố màu thời gian, loang lổ những vết chân, vết băng dính hai mặt đen sì của người cũ để lại. Một cái gác xép lửng bằng gỗ ọp ẹp chiếm nửa diện tích phía trên. Dưới sàn là mấy viên gạch men cũ sứt mẻ.
Tao vứt cái balo xuống, tiến về phía cái cửa sổ duy nhất ở góc phòng. Hí hửng mở ra để hít tí khí trời.
“Két…”
Cánh cửa sổ rỉ sét kẹt cứng. Tao phải dùng vai húc mạnh nó mới chịu bung ra. Nhưng đập vào mắt tao không phải là bầu trời hay đường phố, mà là bức tường gạch mốc meo của nhà hàng xóm, cách đó chừng… 20 phân. Khe hở bé tí tẹo, tối tăm, ẩm thấp, chỉ đủ cho chuột chạy qua.
Tuyệt vời. View triệu đô nhìn thẳng vào bê tông cốt thép.
Tao thở dài thườn thượt, quay lại nhìn bãi chiến trường mà thằng Dũng bảo là “tao dọn sơ sơ rồi”. Sơ sơ của nó là vẫn còn nguyên đống vỏ chai Sting lăn lóc gầm bàn, mấy đầu lọc thuốc lá dụi nát bét trên bệ cửa sổ, và kinh khủng nhất là một đôi tất vo tròn nhét trong góc nhà, cứng ngắc như mắm tôm khô.
Máu nóng dồn lên não nhưng đéo làm gì được. Tao xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp.
Vừa quét tước, tao vừa chửi thầm. Chửi thằng Dũng ở bẩn, chửi cái phòng bé như lỗ mũi, chửi cả cái thành phố chật chội này.
Dọn xong đống rác, tao kéo cái túi du lịch của mẹ ra. Tiếng khóa kéo roẹt một cái, mở tung ra cả một bầu trời quê hương.
Mấy cái áo phông được mẹ gấp vuông vức, phẳng phiu. Mùi nước xả vải Comfort, mùi nắng, mùi cái tủ gỗ lim cũ kỹ ở nhà ùa ra, thơm phức. Nó lệch pha hoàn toàn với cái mùi ẩm mốc, hôi hám của căn phòng trọ này. Tao cầm cái áo lên, áp vào mặt hít một hơi. Tự nhiên thấy lòng chùng xuống, nặng trịch.
Ở nhà giờ này chắc bố đang pha ấm chè tươi, mẹ đang xách làn đi chợ mua mớ rau muống. Còn tao ngồi đây, giữa cái hộp diêm bốn bức tường, xung quanh toàn mùi người lạ.
“Đmm, anh cút đi! Đừng có động vào tôi!”
Tiếng hét chói tai từ phòng bên cạnh vọng sang làm tao giật bắn mình. Rõ mồn một như người ta đang đứng hét vào tai tao vậy. Bức tường ngăn cách chắc chỉ dày mười phân gạch rỗng.
“Thôi em, anh xin lỗi, tối qua anh say…” Giọng thằng đàn ông nài nỉ, nhừa nhựa.
“Say cái mả mẹ anh. Cút!”
Tiếng đồ đạc va đập, tiếng khóc lóc ỉ ôi. Tao ngồi im thít, không dám thở mạnh. Tiếp đó là tiếng xả nước ầm ầm từ cái nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang, tiếng gõ gáo nhựa vào thành bể tanh tách.
Hóa ra ở đây, sự riêng tư là một thứ xa xỉ phẩm. Tao nghe thấy hết đời sống của người khác, và chắc chắn, người ta cũng sẽ nghe thấy tiếng thở dài của tao. Cái cảm giác không gian sống của mình bị xâm phạm, bị lột trần làm tao thấy ngột ngạt.

Trên tường có treo một mảnh gương vỡ hình tam giác, tao đứng dậy, soi mình vào đó.
Thằng trong gương nhìn hốc hác, mặt mũi bám đầy bụi đường, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tóc tai bù xù, cái áo khoác thì nhàu nhĩ. Trông tao bây giờ chả khác gì mấy thằng nghiện vật thuốc hay vạ vật ở bến xe.
Tao nhìn nó, nó nhìn tao. Lạ lẫm vãi. Đây có phải thằng An “công tử bột” ở quê không? Hay là một thằng An nào khác, vừa bị cái máy xay sinh tố Hà Nội nghiền cho nát bét rồi nhả ra cái vỏ này?
Bụng tao lại réo lên. Lần này thì cồn cào ruột gan.
Tao ngồi bệt xuống nền gạch men lạnh toát. Móc trong túi áo ra hai quả trứng gà luộc còn sót lại. Vỏ trứng đã nứt dập do lúc nãy tao chen chúc xách đồ, lòng trắng lòi ra một ít dính bụi.
Tao bóc vỏ, chấm tí bột canh Hảo Hảo lấy từ gói mì tôm cũ thằng Dũng để lại.
Cắn một miếng. Trứng lạnh ngắt, tanh tanh, nghẹn ứ ở cổ họng. Tao cố nuốt, chiêu thêm ngụm nước lọc.
Tao ngồi bó gối, lưng dựa vào tường lạnh, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Trên góc trần, một con nhện đang miệt mài giăng tơ. Cái mạng nhện rung rinh mỗi khi có gió lùa qua khe cửa.
Cái cảm giác “ở trọ” chưa bao giờ rõ ràng đến thế.
Không phải nhà mình. Không phải giường mình. Không phải mùi của mình.
Tao chỉ là một thằng khách vãng lai, tạm bợ, chui rúc vào một cái hốc của thành phố này để tồn tại. Một hạt bụi bám vào váy người ta, chờ ngày bị phủi đi.
Tao nhai nốt miếng lòng đỏ trứng bở rạc trong miệng. Vị đắng nghét.
Buổi sáng đầu tiên của đời sinh viên bắt đầu bằng một bữa trứng lạnh và cái nhìn trân trối của con nhện góc nhà.