Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 107: Đêm trắng

Một giờ sáng.

Tiếng kim giây của cái đồng hồ treo tường hàng mã gõ tích tắc, đều đặn và khô khốc. Nó như từng nhát búa gõ vào cái không gian tĩnh mịch của căn nhà đang chìm trong giấc ngủ.

Trên giường, Mai Anh nằm vật vã. Hơi thở ả khò khè, nặng nhọc rít qua kẽ răng. Cơn sốt đéo có dấu hiệu hạ nhiệt. Hai viên Efferalgan sủi tao tống vào mồm ả lúc chập tối giống như ném cục đá xuống ao bèo. Chìm nghỉm, đéo sủi lên một tăm hơi tác dụng nào.

Tao vò đầu, đứng dậy khỏi mép giường. Lết bước xuống khu bếp tầng một, vặn vòi xả rồi pha một thau nước ấm. Vắt cái khăn mặt vắt ngang vai, tao bưng thau nước đi ngược lên phòng.

Vắt ráo nước. Tao áp cái khăn ấm lên trán Mai Anh. Nóng hầm hập.





Tao lau dọc xuống cổ, kéo qua hai bên bả vai. Lớp áo ngủ bằng lụa mỏng dính sũng mồ hôi, dán chặt vào da thịt, phô bày nguyên vẹn những đường cong đẫy đà dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Mọi ngày, chỉ cần cái giao diện này lướt qua mặt, máu tao đã dồn thẳng xuống dưới. Nhưng đêm nay, nhìn ả thở dốc như một con cá mắc cạn thoi thóp trên bờ, đầu tao trống rỗng.

Đéo có dục vọng. Đéo có sự thèm khát bản năng. Chỉ có sự mệt mỏi rã rời và cái trách nhiệm khốn nạn của một thằng đàn ông duy nhất đang thức trong cái nhà này.

Nước ấm chạm vào người làm Mai Anh giật mình. Ả bắt đầu mê sảng.

Hai tay ả khua khoắng loạn xạ trong không trung, gạt phăng cái chăn ra. Bất thình lình, năm ngón tay ả vồ lấy cổ tay tao. Bấu chặt đến mức những cái móng nail nhọn hoắt găm thẳng vào da thịt tao đau điếng.

– Đừng… đừng bỏ lại… lạnh lắm…

Giọng ả khàn đặc, vỡ vụn, rên rỉ trong vô thức.

Cái vỏ bọc “nữ hoàng thị phi”, cái điệu cười lả lơi, bất cần đời không còn nữa. Dưới ánh đèn vàng vọt, ả lột xác trở lại thành một đứa con gái yếu ớt, sợ hãi sự cô độc.

Tao nhăn mặt. Lớp áo sau lưng ả ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính nhớp nháp vào mặt nệm. Cứ để thế này mồ hôi ngấm ngược vào phổi thì sưng phổi cấp có ngày.

Tao luồn một tay ra sau gáy, dùng sức nâng nhẹ nửa người ả lên. Tay kia cầm cái khăn ấm, lách vào trong lớp áo lụa, lau dọc theo đường rãnh lưng. Nóng rực. Tao nghiến răng lau đi lau lại, cố tìm mọi cách để tản cái nhiệt độ điên rồ này đi.

Hơn hai giờ đêm.

Tao ngồi bệt xuống cái sàn gỗ công nghiệp ngay cạnh mép giường. Bàn tay vẫn bị Mai Anh nắm chặt khư khư, không rút ra được. Tao tựa lưng vào thành giường, lia mắt nhìn quanh căn phòng.

Nước hoa Chanel, Dior xếp hàng dài trên bàn trang điểm. Váy vóc hàng hiệu treo lủng lẳng. Bề ngoài sặc mùi tiền và sự xa xỉ. Nhưng cái lõi bên trong lại rỗng tuếch. Lúc ốm đau nằm bẹp dí thế này, mấy cái túi xách mấy chục triệu không giúp hạ được một độ C nào cho cơ thể.

Lồng ngực tao cồn cào. Một thứ cảm giác nóng như lửa đốt chạy dọc thực quản.

Nó không phải tình yêu. Tình yêu là thứ tao dành cho cái mùi sả chanh đã bay mất dạng sang tận Nhật Bản. Nó cũng không phải sự vụng trộm xác thịt chớp nhoáng. Nó giống như cái cách tao nhìn thằng Khánh, thằng Long, hay hình ảnh mẹ tao ốm ở quê. Một mối bận tâm ruột thịt. Tao không định nghĩa được cái thứ tình cảm tạp nham này là gì, chỉ biết tao không thể nhắm mắt bỏ mặc ả lúc này.

Tao dùng bàn tay còn tự do, vỗ vỗ từng nhịp thô lỗ nhưng chắc chắn lên mu bàn tay đang run rẩy của ả. Cứ năm mười phút, tao lại rướn người lên. Áp mu bàn tay vào trán, sờ xuống hai gò má, rồi luồn ra sau gáy ả để kiểm tra nhiệt độ.

Gần bốn giờ sáng.

Cơn sốt bắt đầu gãy nhịp. Mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng cả cái ga giường.

Tao liên tục nhúng nước, vắt khăn, lau khô những giọt mồ hôi vừa túa ra trên trán, trên cổ, dưới cánh tay ả. Không thể để cho một giọt nào kịp ngấm ngược lại vào lỗ chân lông.

Hơi thở của Mai Anh dần dịu lại. Đều đặn và sâu hơn.

Ả thiếp đi thực sự. Khuôn mặt dãn ra, nhẹ bẫng, không còn nhăn nhó vì những cơn ác mộng mê sảng. Nhưng những ngón tay ả vẫn đan chặt lấy tay tao, không chịu buông.

Tao mệt lử. Hai mắt trĩu xuống, cay xè vì thức trắng. Chân tay rã rời đéo còn sức để gỡ tay ả ra, đứng dậy lết về phòng mình ở tầng ba nữa.

Tao gục đầu xuống mép nệm, ngay cạnh cánh tay đang giăng ra của ả. Mắt lim dim nhìn ánh đèn ngủ màu cam mờ ảo hắt lên vách tường.

Trên đỉnh đầu, cánh quạt trần vẫn quay lờ đờ, chém vào không khí những tiếng phành phạch đều đặn, chậm rãi.

Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của đêm trắng, tao cảm nhận được một sợi dây vô hình vừa được thắt nút. Không phải tình ái lãng mạn. Không phải sự lợi dụng thể xác hay tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là một sự xác nhận trần trụi: Ở cái thành phố khắc nghiệt này, bọn tao đang tồn tại và sống dựa vào nhau.

****
Nắng sáng quắc hắt qua khe rèm rách, chọc thẳng vào mắt tao.

Tao nhíu mày. Cổ cứng đơ như bị ai lấy búa nện vào nếp gáy. Cả thân trên mỏi nhừ vì cái tư thế gục đầu xuống mép nệm suốt mấy tiếng đồng hồ.

Cảm giác đầu tiên dội lên não là sự tê dại chạy dọc cánh tay trái. Máu không lưu thông được.

Và cảm giác thứ hai là hơi ấm dính dấp trong lòng bàn tay.

Tao mở hẳn mắt.

Mai Anh đã tỉnh. Ả nằm ngửa, đầu kê trên cái gối lún xẹp. Đôi mắt kẻ đuôi mọi ngày giờ mộc mạc, không một chút phấn son, đang mở to nhìn trân trân lên trần nhà.

Bàn tay ả vẫn đan chặt lấy những ngón tay đang tê rần của tao. Mồ hôi của hai đứa rịn ra, rít rắm, nhưng không ai chủ động rút lại.

Nghe tiếng tao cựa mình, ả từ từ quay mặt sang.

Khuôn mặt nhợt nhạt, bệ rạc của đêm qua đã có tí sinh khí. Cơn sốt gãy nhịp, để lại một sự rã rời nhưng tỉnh táo. Ả nhìn tao. Cái ánh mắt lả lơi, ranh mãnh chuyên đi vờn mồi bay sạch bách. Thay vào đó là một cái nhìn mềm nhũn, tĩnh lặng. Một sự dựa dẫm trần trụi mà chắc chắn mấy thằng bám đuôi ả ngoài kia đéo bao giờ được thấy.

Tao hắng giọng. Cổ họng khô khốc.

Tao chủ động rút tay về. Cử động mấy ngón tay cho máu chạy lại. Đứng thẳng dậy, tao vươn vai. Các khớp xương sống lưng kêu rắc rắc liên hồi.

– Tỉnh rồi à? – Tao buông một câu cộc lốc, đá nhẹ cái thau nước dưới sàn sang một bên. – Có vẻ là hạ sốt rồi. Nhìn mặt bớt giống ma chết trôi rồi đấy.

Mai Anh không chửi lại. Ả chỉ chớp mắt, khóe môi khô nứt khẽ nhếch lên một chút.

Tao quay lưng, bưng cái thau nước đi thẳng vào nhà vệ sinh đổ ào xuống cống. Xong xuôi, tao lết xuống bếp.

Bát cháo sườn tía tô đêm qua vẫn còn một nửa để trong tủ lạnh. Tao quẳng bát cháo vào lò vi sóng. Vặn núm xoay.

Cái bát bên trong bắt đầu quay vòng tròn. Tiếng động cơ rè rè vang lên đều đặn. Một cỗ máy đếm ngược thời gian. Ba mươi giây. Sáu mươi giây. Cứ chạy vòng quanh, tẻ nhạt và khô khan. Cái guồng quay cơm áo gạo tiền ngoài kia cũng thế, nó đéo bao giờ dừng lại chỉ vì một người lăn ra ốm. Cửa hàng hôm nay vẫn phải mở, hàng vẫn phải đóng. Mọi thứ phải được hâm nóng lại và tống vào dạ dày để lấy sức mà cày tiếp.

Tít.

Tao bưng bát cháo bốc khói lên phòng.

Mai Anh đã cố nhổm người dậy, tựa lưng vào thành giường. Ả kéo cái chăn mỏng che ngang ngực.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống cạnh giường. Múc một thìa cháo, thổi phù phù cho bay bớt hơi nóng, rồi đưa thẳng đến trước miệng ả.

– Há mồm. Ăn cho nóng rồi tống thêm viên thuốc nữa vào.

Mai Anh nhìn cái thìa cháo, rồi nhìn bản mặt lầm lì của tao. Ả không giãy nảy, cũng không chê bai đắng miệng như hôm qua. Ả ngoan ngoãn hé môi, nuốt trọn từng thìa một.

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng thìa inox cạo vào thành bát lanh canh. Một đứa đút, một đứa ăn. Nhu mì và hợp tác đến mức tao thấy hơi gợn gợn. Cái giao diện hiền lành này đéo hợp với ả tí nào.

Bát cháo cạn sạch.

Tao đặt bát xuống tủ đầu giường. Rót một cốc nước ấm, xé vỉ thuốc đẩy ra một viên con nhộng đưa cho ả.

Mai Anh tợp ngụm nước, nuốt trôi viên thuốc. Sắc mặt ả bắt đầu hồng hào trở lại. Năng lượng hồi phục cũng là lúc cái bản tính cũ rục rịch khởi động.

Ả vuốt mấy lọn tóc bết mồ hôi ra sau tai. Ánh mắt ả lướt qua cái quầng thâm dưới mắt tao, rồi dừng lại ở vạt áo phông nhàu nhĩ.

Khóe môi ả cong lên. Không phải nụ cười mỉm lúc nãy. Một nụ cười ranh mãnh, lúng liếng đặc trưng.

– Chăm sóc nhiệt tình thế này… – Giọng ả thều thào nhưng đã lấy lại được cái độ lả lơi, kéo dài từng chữ. – Chị đây không trả ơn thì thấy áy náy với lương tâm quá.

Ả hơi rướn người tới trước, cái chăn trượt xuống một chút.

– Hay là… chị lấy thân báo đáp được không nhóc?

Câu thả thính ném ra trực diện. Một mồi lửa quen thuộc.

Nhưng tao không phải thằng An của mấy tháng trước để mà đỏ mặt tía tai hay cuống cuồng lảng tránh. Và đối với bà chị này, tao cũng không phải thằng đàn ông để bị dục vọng dắt mũi.

Tao đứng dậy. Cầm cái bát không và cốc nước lên.

Tao nhìn thẳng từ trên xuống dưới cái bộ dạng tả tơi của ả. Cười.

– Thôi xin. Bỏ cái văn đấy đi.

Tao quay lưng, bước về phía cửa phòng.

– Chị lo mà khỏe lại nhanh lên. Cái đống ốp lưng đính đá dưới kho đang ế chỏng gọng kìa. Xuống mà quay video, chốt đơn trả nợ công tôi thức trắng đêm qua. Bán được thì xoá nợ. Còn vẫn ế thì lúc đấy lấy thân báo đáp sau cũng chưa muộn.

Tao bước ra ngoài hành lang, dùng cùi chỏ khép nhẹ cánh cửa lại.

Trước khi cánh cửa khép kín, tao liếc mắt nhìn vào trong.

Mai Anh vẫn ngồi tựa lưng vào thành giường. Ả không bĩu môi chửi đổng. Ả nhìn theo bóng lưng tao. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ tĩnh lặng, sâu thẳm. Một nụ cười mãn nguyện, chắc nịch nở trên môi ả.

Tao đi xuống cầu thang. Tiếng dép nhựa nện xuống mặt gỗ bình bịch.

Ngôi nhà này rộng. Nhưng từ sáng nay, tao biết, có một người đã thực sự tìm thấy chỗ dựa vững chãi nhất của mình ở ngay tại đây. Không phải bằng những lời đường mật. Mà bằng một bát cháo hành và sự lỳ lợm nhưng cũng đầy chân thành của tao.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng