Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 100: Bữa tiệc tân gia

Sáng Chủ nhật.

Cái biển carton ghi chữ “Nghỉ bán hôm nay” treo lủng lẳng trước cửa kính ki-ốt ngõ 175 Xuân Thủy. Hôm nay, tập đoàn Alo Phụ Kiện đóng băng giao dịch.

Đại bản doanh mới ở Bùi Xương Trạch ồn ào từ tám giờ sáng. Mùi sơn tường mới vẫn còn ngai ngái, quyện với mùi cà phê hòa tan đặc quánh.

Bốn thằng đực rựa ngồi quây quần trên tầng ba. Thằng Khánh, thằng Long, thằng Tùng và tao. Khởi động ngày nghỉ bằng ba ván Liên Minh. Tiếng gào thét, chửi thề, tiếng đập chuột chát chúa vang lên rung cả trần thạch cao. Thằng Tùng dạo này đánh Support lên tay, biết buff khiên đúng lúc làm thằng Long sướng rơn, khen lấy khen để.

Chơi chán, tao vứt tai nghe xuống bàn.





– Thôi, xuống làm việc. Tí khách khứa đến mà nhà như cái chuồng lợn thì nhục mặt.

Ba thằng kia lục tục đứng dậy. Đéo có đứa nào cằn nhằn. Ở cái nhà này, tao nắm sổ sách, tao vạch chiến lược, lời tao nói ra tự nhiên có một thứ trọng lượng vô hình.

Bốn thằng kéo nhau xuống tầng một. Cái không gian kho của Alo Phụ Kiện vẫn đang trống huếch trống hoác.

Tao đứng giữa nhà, tay cầm cuộn băng dính điện.

– Tùng, mày bê ba cái thùng carton ốp lưng silicon dồn vào góc chân cầu thang. Xếp theo đời máy từ iPhone 4 đổ lên. Long, mày phụ thằng Khánh ráp cái kệ sắt V lỗ ốp sát vào mảng tường bên phải.

Tao chỉ tay năm ngón. Dứt khoát. Rành mạch.

– Còn góc kia, gần cửa sổ kính. – Tao đi tới, kéo cái bàn gỗ ép ra. – Để trống. Lát nữa tao đi mua cái đèn rọi với mấy tấm hắt sáng. Góc đấy để làm phông nền quay video test ốp lưng với dán cường lực. Bà Mai Anh chỉ việc ngồi đấy đọc kịch bản, quay xong ném lên Facebook chạy quảng cáo. Bảo đảm nổ đơn online ầm ầm.

Thằng Long đang vặn ốc cái kệ sắt, ngẩng lên nhìn tao. Nó đẩy gọng kính cận, gật gù.

– Được. Tư duy bắt đầu nhạy rồi đấy. Có góc quay xịn thì chốt đơn online mới rát.

Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo. Nhưng không thấy mệt. Tao nhìn cái nhà kho kiêm studio đang thành hình dưới tay mình. Những hạt bụi mịn nhảy múa trong vệt nắng chiếu xiên qua cửa kính. Bụi của sự khởi tạo, không phải cái bụi mốc meo bế tắc của ngày xưa.

Bốn giờ chiều.

Chuông cửa reo reng reng.

Tao ra mở cổng. Anh Khang và chị Thư xách theo một lẵng hoa quả to đùng, cười nói rôm rả. Đi ngay phía sau là chị Hoa.

Bà trùm kem trộn hôm nay mặc cái váy suông màu xanh than, trang điểm nhẹ nhàng, tay xách một chai rượu vang nơ đỏ.

– Chào ông chủ nhỏ. Chúc mừng tân gia nhé.

Chị Hoa bước vào. Đôi mắt sắc sảo của người đàn bà từng trải quét một vòng quanh cái không gian rộng rãi tầng một. Mũi giày cao gót nện xuống nền gạch hoa lạch cạch.

Ánh mắt chị dừng lại ở tao. Không có một tia lả lơi, ướt át nào sót lại. Chị nhếch mép, một nụ cười mỉm đầy ẩn ý hiện lên.

– Nhà cao cửa rộng oai gớm nhỉ. Thế này thì tha hồ mà dắt người yêu về đập phá, không sợ ai dòm ngó nhé cu An.

Tao đưa tay đỡ lấy chai rượu vang từ tay chị. Mặt tao tỉnh bơ. Không có một cái chớp mắt bối rối. Cái thời tao bị mấy câu nói kháy của đàn bà làm cho đỏ mặt tía tai qua lâu rồi.

– Chị quá khen. Ở rộng cho nó thoáng cái thằng người thôi. Chị lên tầng hai ngồi chơi, bà Lan với bà Mai Anh vẫn đang buôn dưa lê ở trên đó.

Tao hất hàm hướng ra cầu thang. Chị Hoa gật đầu, đi thẳng lên gác cùng cặp Khang Thư.

Bốn rưỡi.

Ở khu vực bếp, mùi thịt bò ướp mỡ hành, mùi kim chi, mùi sa tế bắt đầu bốc lên ngùn ngụt. Chị Lan đeo tạp dề, đứng chỉ huy cái bếp như một vị tướng. Thằng Khánh đang hì hục thái hành tây, nước mắt nước mũi tèm lem.

Tao rửa sạch tay, vớ lấy cái chìa khóa xe Wave.

– Mọi người làm đi. Em lượn đi đón bạn một tí rồi về ngay.

Tao nổ máy, lao ra đường.

Ngõ 1 Bùi Xương Trạch cách nhà tao có một đoạn. Tao đỗ xe dưới nhà của Vy, nhắn cái tin.

Năm phút sau, Vy bước ra.

Hôm nay nó không mặc áo sơ mi quần jeans cứng nhắc. Nó diện một cái váy hoa nhí liền thân, chiết eo gọn gàng, dài ngang gối. Chân xỏ đôi sandal quai mảnh. Tóc xõa tung tự nhiên. Không có mùi nước hoa nồng nặc, chỉ có một luồng gió thanh mát lướt qua khi nó ngồi lên yên sau xe tao.

Vừa đủ nữ tính, vừa đủ rực rỡ của cái tuổi đôi mươi, nhưng không hề lố lăng hay cố tình khoe da thịt.

– Nhà đông người không An? Tớ đến tay không ngại quá. – Vy bám nhẹ vào hai bên sườn áo tao, giọng hơi rụt rè.

– Có mấy ông bà anh em chơi cùng thôi. Tới đó ăn là chính, ngại ngùng gì.

Về đến nhà. Tao dẫn Vy lên tầng hai.

Tao vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn kịch bản trong đầu. Rằng Vy, một đứa con gái quen với môi trường học thuật, sẽ bị ngợp trước cái đội hình tạp nham của đội quân nhà tao.

Nhưng tao nhầm.

Vừa bước vào phòng khách, Vy không hề khúm núm nép sau lưng tao. Nó tươi cười, gật đầu chào từng người một. Nụ cười rạng rỡ, tự nhiên.

– Em chào các anh chị ạ. Em là Vy, bạn học cấp ba của An.

Nó lướt qua cái nhìn săm soi của thằng Khánh, lướt qua sự đánh giá của thằng Long. Nó đi thẳng vào khu vực bếp. Xắn hai cái ống tay váy lên.

– Chị để em nhặt mớ xà lách này cho. Dưa chuột gọt vỏ hay chẻ dọc ạ?

Chị Lan đang cau có vì bận rộn, thấy con bé nhanh nhẹn, biết việc thì giãn cơ mặt ra ngay.

– Ôi may quá, em chẻ dọc xếp ra đĩa cho chị. Mấy thằng đực rựa nhà này vướng chân vướng tay chả được cái tích sự gì.

Vy xà vào bếp, nói chuyện rôm rả với chị Lan và chị Thư. Cái sự tinh tế, khéo léo của một đứa con gái ngoan nó phát huy tác dụng ngay tắp lự. Nó hòa nhập vào cái xóm này trơn tru như một mảnh ghép vừa khít.

Tao đứng dựa lưng vào tủ lạnh, khoanh tay nhìn nó. Cái lồng ngực tự nhiên trào lên một cảm giác dễ chịu. Sự lựa chọn của tao không bao giờ sai.

Nhưng ở cái nhà này, sự bình yên hiếm khi tồn tại quá ba mươi giây.

Ngoài phòng khách.

Mai Anh diện cái váy body len tăm ôm sát sạt, xẻ tà khoe cặp đùi trắng lóa. Ả vắt chéo chân ngồi chễm chệ trên ghế sofa. Bên cạnh là chị Hoa. Hai bà chị thuộc hệ “đời”, rành rọt mọi ngóc ngách của sự cám dỗ, đang ngồi nhâm nhi ly nước cam ép.

Mắt hai người đàn bà dán chặt vào bóng dáng Vy đang lúi húi dưới bếp. Rồi ánh mắt ấy chuyển sang tao.

Mai Anh hất cằm, cái môi đỏ chót cong lên. Giọng ả cố tình nói to đủ để mọi người xung quanh nghe rõ mồn một.

– Ái chà chà. Bạn của thanh niên An đảm đang ghê đấy chứ. Nhìn cứ như vợ sắp cưới đang ra mắt nhà chồng ấy nhỉ? Khéo léo thế này cơ mà.

Đám đàn ông đang loanh quanh lúi húi xếp bát đĩa khựng lại. Thằng Khánh nhếch mép cười hố hố. Thằng Tùng ra cái vẻ hóng hớt.

Chị Hoa ngồi cạnh, cúi đầu nhấp nhẹ ly nước, nhưng cái giọng khịa đểu thì đéo chệch đi đâu được. Chị nói vừa đủ nghe, nhưng sắc như dao.

– Gu của nhóc An dạo này là mấy em gái ngoan hiền thế này à? Bảo sao bấy lâu này chê chị Mai Anh của mày, mãi mà không vào tròng được.

– Còn lâu đi chị, cu An này em mà làm thật thì có mà phút mốt.

Một sự khiêu khích trần trụi. Chúng nó đang muốn dội một gáo nước sôi vào cái sự yên bình giả tạo này. Chúng nó muốn xem tao, thằng nhãi ranh mười chín tuổi, phản ứng thế nào giữa một bên là gái ngoan, một bên là những mớ bòng bong xác thịt và thả thính trắng trợn.

Vy đang gọt dưa chuột, khẽ dừng dao một nhịp. Nó không quay lại, nhưng tai chắc chắn đã nghe thấy hết.

Tao bỏ tay ra khỏi khoanh ngực.

Tao không đỏ mặt. Không gãi đầu gãi tai lúng túng.

Tao sải bước chậm rãi đi thẳng ra chỗ ghế sofa. Đứng sừng sững trước mặt hai người đàn bà đang cười lúng liếng.

Tao đưa tay ra.

Ngón trỏ và ngón cái của tao kẹp thẳng vào cái má láng mịn đầy phấn của Mai Anh. Véo mạnh một cái. Không nương tay.

– Á! Đau! Mày điên à! – Mai Anh giật mình, hất tay tao ra, trố mắt nhăn nhó.

Tao không thèm trả lời. Tay kia tao vươn ra, túm lấy khuỷu tay chị Hoa, kéo mạnh một lực dứt khoát buộc chị phải đứng phắt dậy khỏi cái ghế sofa êm ái.

– Đứng lên.

Giọng tao trầm, đanh lại. Không có một tia cợt nhả nào.

– Ngồi đấy mà buôn dưa lê bán dưa chuột. Khách khứa người ta đến nhà còn biết xắn tay vào làm. Hai bà thì ngồi rung đùi đợi ăn à?

Tao hất cằm về phía cái chậu inox to đùng đựng đầy thịt bò và nấm rơm chưa rửa.

– Nhà này không có ai ngồi không ăn bát vàng đâu. Hai bà vào trong kia rửa thịt rửa nấm đi. Nhanh lên còn lên mâm.

Cả cái phòng khách im phăng phắc.

Mai Anh xoa xoa cái má đang đỏ ửng. Ả định ngoác mồm ra chửi, nhưng nhìn cái ánh mắt lạnh tanh, cái thái độ không nể nang của tao, ả nuốt cục tức ngược vào trong. Chị Hoa cũng sượng trân. Cái uy của thằng đàn ông đứng ra lo toan tiền bạc, mặt bằng cho cái nhà này nó đè bẹp dí cái thói đỏng đảnh của hai bà chị.

Mai Anh hậm hực đứng lên, vuốt lại cái váy bó.
– Sai vặt như đúng rồi ấy nhỉ. Tao cho mày sĩ hôm nay. Xí.

Chị Hoa cũng lẳng lặng đi theo sau Mai Anh vào bếp. Hai người đàn bà ngoan ngoãn xách chậu đi rửa thịt.

Tao đứng giữa phòng. Phủi hai bàn tay vào nhau.

Góc bên kia, thằng Khánh mồm chữ O, mắt chữ A. Nó huých cùi chỏ vào sườn thằng Long, thì thầm nhưng tao vẫn nghe rõ.

– Đcm thằng An nay oai vãi lìn. Trị được cả hai con hồ ly tinh này cơ à. Sếp lớn có khác.

Tao quay lại bếp. Vy đang xếp dưa chuột ra đĩa. Nó ngước lên nhìn tao. Khóe môi nó cong lên một nụ cười tủm tỉm, rạng rỡ và đầy vẻ an tâm. Nó không cần phải gồng mình chiến đấu với ai cả, vì nó biết tao vẫn đang âm thầm bảo vệ nó.

Bảy giờ tối.

Mâm cỗ tân gia được trải rộng giữa sàn gỗ phòng khách.

Hai cái bếp cồn cháy rừng rực. Khói nướng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thịt bò xém mỡ, mùi nấm kim châm xèo xèo thơm nức mũi. Quạt thông gió chạy hết công suất nhưng không tản hết được cái làn khói mờ mờ ảo ảo.

Chục con người ngồi quây thành một vòng tròn khép kín.

Không còn phân biệt thằng sinh viên nghèo hay công tử nhà giàu. Không còn phân ranh giới giữa gái nhảy sành điệu hay gái ngoan giảng đường. Tất cả chỉ còn là những cái miệng đói meo, những cánh tay tranh nhau gắp miếng thịt vừa chín tới.

Tiếng bật nắp lon bia tách tách vang lên liên hồi.

– Nào! Nâng lon lên! Chúc mừng tân gia! Chúc Alo Phụ Kiện tháng sau doanh thu gấp ba!

Thằng Long đứng dậy, gào to. Cái giọng điệu trịnh trọng bay sạch, chỉ còn lại sự phấn khích thô lỗ của bọn đàn ông.

Mười cái lon bia, cốc nước ngọt cụng vào nhau chan chát. Tiếng bọt ga trào ra dính dấp.

Tao ngồi ở vị trí trung tâm mâm.

Bên tay trái tao, thằng Khánh đang văng tục chửi thề vì bị anh Khang gắp mất miếng thịt ba chỉ ngon nhất. Nó nhai ngồm ngoàm, mỡ dính bóng nhẫy cả mép.

Bên tay phải tao. Vy ngồi đó. Nó không ồn ào. Nó gắp một gắp rau cải xà lách, cuộn một miếng thịt bò nướng cháy cạnh, chấm ngập vào bát nước sốt me.

Rồi nó tự nhiên bỏ cái cuộn thịt ấy vào cái bát không trước mặt tao.

– Cậu ăn đi. Nãy giờ toàn lo nướng, chưa ăn được miếng nào. – Vy nói nhỏ, ánh mắt dịu dàng nhìn tao qua làn khói mỏng.

Đối diện tao qua cái bếp nướng. Mai Anh đang một tay cầm ly bia, một tay chống cằm. Ả lườm lườm nhìn cái miếng thịt trong bát tao, rồi nhìn Vy. Ánh mắt ả sắc như dao lam, nhưng ả không làm gì.

Tao cầm đũa, gắp cuộn thịt Vy vừa cho đưa thẳng vào miệng. Nhai ngấu nghiến. Vị ngọt của thịt, vị chua cay của sốt me nổ tung trong khoang miệng.

Tao với tay cầm lon bia Hà Nội lạnh toát. Cụng nhẹ vào cốc nước ép của Vy.

Ngửa cổ tu một hơi dài. Dòng bia mát lạnh trôi tuột qua cổ họng, rửa trôi mọi cái ngột ngạt, bụi bặm của những tháng ngày chui rúc ở ngõ 165 Cầu Giấy.

Tao đảo mắt nhìn một vòng quanh mâm. Nhìn những khuôn mặt đỏ gay vì hơi nóng và men bia. Lắng nghe cái âm thanh ồn ào, chửi bới, trêu chọc nhau văng vẳng.

Hơi ấm của hơi người đang lấp đầy từng ngóc ngách của căn nhà này. Cảm giác trống rỗng biến mất.

Tao nhoẻn miệng cười. Một nụ cười thỏa mãn, căng tràn lồng ngực.

Đại bản doanh đã lên đèn. Quân số đã tề tựu đủ. Bữa tiệc này không phải là một cái kết. Nó là tiếng còi khai cuộc cho một chặng đường mới, khốc liệt hơn, nhiều tiền hơn và chắc chắn là sẽ rực rỡ vãi lìn.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng