Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 36: Dấu vết và mùi của tội lỗi​

Năm giờ mười lăm phút sáng.

Tao tỉnh dậy không phải vì tiếng chuông báo thức, mà vì cái lạnh của nền gạch men ngấm qua lớp chiếu trúc, chọc thẳng vào xương sống.

Căn phòng mờ mờ hơi sương. Ánh sáng xanh xám từ khe cửa sổ hắt vào, rọi lên những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.

Tao nằm im, không dám cựa mình. Cánh tay trái của tao tê dại, mất cảm giác hoàn toàn.

Ngân đang gối đầu lên tay tao.





Nó nằm cuộn tròn như con mèo, mặt vùi vào nách tao, hơi thở đều đều phả vào da thịt nóng hổi. Tóc nó xõa tung trên chiếu, đen nhánh, rối bời, vương cả lên mặt tao.

Một cảm giác thỏa mãn chạy rần rần trong người. Tao nhìn nó, thấy cái sự “đàn ông” của mình nó lớn bổng lên. Tao đã che chở cho nó, đã sở hữu nó trong cái đêm mưa gió này.

Nhưng ngay sau đó, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng tao.

Tiếng xe máy nổ lạch bạch từ xa vọng lại. Tiếng cửa sắt của nhà nào đó dưới tầng 1 mở ra *két* một cái chói tai.

Xóm trọ bắt đầu thức giấc.

Và thằng Khánh bảo sáng nay nó về sớm.

“Sớm” với thằng Khánh là một khái niệm vô cùng trừu tượng. Có thể là 7 giờ, cũng có thể là ngay bây giờ.

Tao bật dậy như lò xo. Cánh tay tê dại bị rút mạnh làm Ngân khẽ rên một tiếng, nhíu mày.

– Dậy. Ngân, dậy đi. – Tao lay vai nó, giọng gấp gáp nhưng cố đè xuống mức thì thầm.

Ngân dụi mắt, ngơ ngác nhìn tao. Cái vẻ ngái ngủ của nó trông đáng yêu vãi chưởng, môi hơi sưng, má ửng hồng. Nếu là lúc khác, tao sẽ hôn nó thêm cái nữa. Nhưng lúc này, trong đầu tao chỉ hiện lên hình ảnh thằng Khánh đứng lù lù ở cửa với nụ cười đểu cáng.

– Mấy giờ rồi? – Nó hỏi, giọng khàn khàn.

– Hơn 5 giờ. Về phòng đi. Nhanh lên kẻo mọi người dậy.

Ngân tỉnh hẳn. Nó nhìn quanh căn phòng bừa bộn, nhìn cái chiếu trúc xộc xệch, rồi vội vàng vơ lấy cái áo khoác nỉ dưới sàn.

Tao đứng dậy, mặc vội cái quần đùi, chạy ra cửa nghe ngóng.

Hành lang im phăng phắc. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ cái bể chung.

– Đi đi. An toàn rồi. – Tao mở hé cửa, ra hiệu.

Ngân búi vội tóc lên, cầm đôi dép bông trên tay để không gây tiếng động. Nó nhìn tao một giây, ánh mắt có chút luyến tiếc nhưng cũng đầy lo lắng. Nó kiễng chân, hôn nhanh vào má tao một cái *chụt*.

– Tối gặp.

Nó thì thầm rồi lách người qua khe cửa, chạy biến về phòng 304 như một con sóc.

Cánh cửa đóng lại *cạch* một tiếng nhẹ bẫng.

Tao thở hắt ra, dựa lưng vào cửa trượt xuống đất. Tim đập thình thịch như vừa chạy trốn cảnh sát hình sự.

Nhưng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Tao đứng giữa phòng, hít một hơi thật sâu.

Mùi.

Cái mùi chết tiệt.

Căn phòng 10 mét vuông đặc quánh một thứ mùi lạ lẫm. Mùi sữa tắm dê ngọt lừ của Ngân. Mùi mồ hôi chua nồng của cuộc vận động đêm qua. Mùi ẩm mốc của mưa. Và cả cái mùi ngai ngái, nồng nàn đặc trưng của chuyện trai gái.

Nó lẩn khuất trong chăn gối, bám vào rèm cửa, lơ lửng trong không khí.

Nếu thằng Khánh bước vào lúc này, với cái mũi thính hơn chó nghiệp vụ của nó, tao chết chắc. Nó sẽ không chỉ trêu chọc, nó sẽ nắm thóp tao cả đời.

Tao lao vào công cuộc phi tang chứng cứ.

Đầu tiên là cái chiếu trúc. Tao cuộn nó lại, dựng vào góc tường. Cái chiếu này dính đầy “dấu vết”, tí nữa tao phải mang ra bể nước cọ rửa, viện cớ là bị dột nước mưa bẩn.

Tiếp theo là sàn nhà. Tao lấy cái chổi lau nhà, nhúng đẫm nước lau sàn hương bạc hà, lau đi lau lại chỗ hai đứa vừa nằm. Mùi bạc hà sộc lên, cay cay, át bớt đi cái mùi nồng nàn kia.

Cửa sổ. Tao mở toang hết cỡ. Gió lạnh ùa vào thốc tháo. Tao bật cả cái quạt cây số to nhất, chĩa thẳng ra cửa sổ để tống khứ cái không khí “tội lỗi” này ra ngoài.

Nhưng vẫn chưa yên tâm.

Tao lục trong đống đồ của thằng Khánh, tìm thấy chai xịt phòng rẻ tiền mà tao mua hôm nọ.

“Xịt… xịt… xịt…”

Tao xịt điên cuồng vào bốn góc nhà, vào cái gối, vào cả cái ghế xoay rách.

Mùi xịt phòng hóa học nồng nặc bốc lên, đánh nhau chan chát với mùi bạc hà và mùi ẩm mốc. Một hỗn hợp mùi vị kinh dị, nhưng ít ra nó không còn “gợi dục” nữa.

Xong xuôi, tao ngồi vào bàn làm việc. Bật máy tính lên. Giả vờ như tao đã dậy từ sớm để cày cuốc.

Đồng hồ chỉ 6 giờ kém 15.

“Rầm rầm rầm!”

Tiếng chân người chạy huỳnh huỵch trên cầu thang sắt. Cái âm thanh quen thuộc đến mức ám ảnh.

Cửa phòng bật mở không cần gõ.

Thằng Khánh xuất hiện.

Nó mặc cái áo khoác gió ướt sũng nước mưa, tóc bết lại dính vào trán. Tay nó xách một túi bánh mì.

– Đù má, lạnh vãi linh hồn! – Nó rùng mình, ném cái túi đồ lên bàn, đá cửa đóng lại cái *rầm*.

Tao ngồi im, mắt dán vào màn hình, tay gõ phím lạch cạch giả vờ làm việc (thực ra là đang gõ linh tinh vào file Notepad).

– Về sớm thế? Xong việc chưa? – Tao hỏi, giọng cố tỏ ra bình thản.

Khánh không trả lời ngay. Nó đứng giữa phòng, hít hít mũi như con chó ngửi thấy mùi lạ.

Nó nhíu mày.

– Mày làm cái trò gì mà mùi nồng nặc thế này? Như cái động bàn tơ ấy.

– À… – Tao nuốt nước bọt. – Đêm qua mưa to, cống nó bốc mùi lên kinh quá. Tao lau nhà với xịt tí nước hoa phòng cho đỡ hôi.

Khánh nhìn xuống sàn nhà ướt nhẹp bóng loáng. Rồi nhìn cái quạt cây đang quay vù vù chĩa ra cửa sổ giữa trời lạnh 15 độ.

Nó cởi cái áo khoác ướt ra, vắt lên ghế. Mắt nó lướt qua góc tường, nơi cái chiếu trúc đang dựng đứng.

– Mày giặt chiếu à?

– Ừ. Nước mưa tạt vào ướt hết, tao cuộn lại tí mang đi cọ.

Khánh gật gù, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt.

– Chăm chỉ gớm nhỉ. Lau nhà, giặt chiếu, dậy sớm làm việc.

Nó đi lại phía giường (thực ra là cái đệm mút mỏng dính trải dưới đất của nó), định nằm xuống nghỉ.

Bỗng nhiên nó khựng lại.

Nó cúi xuống, nhặt một thứ gì đó trên mặt đệm.

Tao nín thở. Tim tao ngừng đập mất một nhịp.

Trên tay thằng Khánh là một sợi tóc.

Dài. Đen nhánh. Cong cong.

Không thể là tóc tao. Cũng không thể là tóc nó (tóc nó nhuộm vàng hoe và ngắn cũn).

Khánh giơ sợi tóc lên trước ánh đèn tuýp. Nó nheo mắt soi kỹ, rồi quay sang nhìn tao.

Cái nhìn của nó chứa đựng cả một bầu trời ẩn ý. Nó không cười, cũng không giận. Nó nhìn tao bằng ánh mắt của một thằng thợ săn vừa phát hiện ra dấu chân con mồi nhưng chưa vội nổ súng.

– Tóc ai đây? – Nó hỏi nhẹ tênh.

– Chắc… chắc tóc tao. Dạo này tao nuôi tóc dài tí để vuốt keo cho đẹp. – Tao chối bay chối biến, dù biết lý do nghe ngu vãi chưởng.

Khánh cười khẩy. Nó thả sợi tóc rơi xuống đất.

– Ừ. Tóc mày dài thật. Dài đến mức có mùi dầu gội bồ kết cơ đấy.

Nó nằm vật xuống đệm, kéo chăn trùm kín đầu.

– Tắt cái quạt đi. Lạnh bỏ mẹ ra. Mày xịt phòng nhiều quá tao đau cả đầu. Lần sau có làm gì thì mở cửa cho thoáng, đừng có xịt hóa chất vào để lấp liếm. Mùi “hóa chất” nó còn tởm hơn mùi “tự nhiên” đấy.

Tao ngồi chết trân trên ghế.

Nó biết.

Nó biết thừa.

Cái câu “mùi tự nhiên” của nó như một cú tát vào cái sự lấp liếm vụng về của tao.

Tao tắt quạt. Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Tao nhìn cái lưng đang quay ra ngoài của thằng Khánh. Nó không bóc mẽ tao ngay lập tức. Nó để dành. Nó găm cái bí mật này lại như một con át chủ bài để lôi ra trêu chọc tao vào lúc tao ít đề phòng nhất.

Tao thở dài, dựa lưng vào ghế.

Cái ví trong túi quần cộm lên. Tiền tao kiếm được là thật. Kiến thức trong đầu tao là thật. Và cái đêm qua cũng là thật.

Nhưng cái sự thật trần trụi nhất lúc này là: Tao không thể qua mặt được con cáo già cùng phòng này.

Tao nhìn xuống sàn nhà, nơi sợi tóc đen nhánh vừa rơi xuống. Nó nằm lẫn vào những hạt bụi li ti, một bằng chứng nhỏ bé nhưng đanh thép cho việc thằng An nhà quê đã chính thức “phạm tội”.

Tao với tay lấy cái bánh mì trong túi, cắn một miếng.

Bánh mì pa-tê nguội ngắt, nhưng tao thấy vị của nó ngon lạ lùng. Vị của sự đồng lõa, vị của bí mật, và một chút vị cay cay của sự xấu hổ đàn ông.

Tao đã lớn thật rồi. Theo một cách lén lút và hồi hộp vãi linh hồn.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng