Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 104: Đêm dạ tiệc

Cái thẻ nhựa cứng cạo rít rít trên mặt kính cường lực con iPhone. Tao dùng lực ngón cái miết mạnh, đẩy bọt khí cuối cùng chui tọt ra ngoài mép. Sạch bong. Không một hạt bụi.

Tao vứt cái thẻ xuống tấm thảm cao su. Vừa định vươn vai thì điện thoại trong túi quần rung bần bật.

Số của Lê Thu Hạ.

– Nghe.

– Đang ở đâu đấy? Nửa tiếng nữa Prom bắt đầu rồi. Đối tác của tôi đâu?





Giọng Hạ ré lên trong loa, lẫn với tiếng bass xập xình đập thùm thụp và tiếng người hò hét chỉ đạo. Nó đang đứng giữa một cái công trường sự kiện chứ đéo phải đi dạ hội.

Tao liếc nhìn đồng hồ treo tường. Năm rưỡi tối.

– Đang dán nốt cái màn hình. Đợi tí qua luôn đây.

– Nhanh lên! Chị mày sắp nổ tung não ở cái hậu trường này rồi. Nhớ ăn mặc cho tử tế vào đấy!

Tút.

Cụp máy. Gọn lỏn.

Tao nhìn xuống bộ dạng mình. Cái áo phông xám dính vài vệt keo tản nhiệt. Quần bò bạc màu ở đầu gối. Giao diện chuẩn thợ sửa máy, không có một tí phần trăm nào dính dáng đến hai chữ “dạ tiệc”.

Tao kéo ngăn kéo tủ vải bạt. Lục tung lên. Toàn áo phông, sơ mi cộc tay kẻ sọc, vài cái quần ngố. Đéo có một cái quần âu hay áo vest nào ra hồn.

Thằng Khánh vừa tắm xong, cởi trần bước ra, tay lau tóc. Thấy tao bới tủ như chuột ngoáy, nó nhếch mép.

– Đi Prom à? Mặc bộ đấy đến làm bảo vệ dắt xe cho chúng nó hả con?

Tao chép miệng, đóng sập tủ lại.

– Đéo có đồ. Có cái áo nào ra hồn không cho tao mượn.

Khánh tặc lưỡi. Nó lôi từ dưới đáy vali của nó ra một cái áo vest màu xanh đen, vải nhăn nhúm.

– Đồ tao mặc đi đám cưới ông anh họ từ năm ngoái. Hơi rộng tí nhưng mặc tạm đi. Đóng cúc vào nhìn cũng ra dáng tổng tài đa cấp đấy.

Tao cầm cái áo. Khoác thử lên người.

Khớp vai rộng hoác, trễ xuống cả khúc. Tay áo dài che kín nửa bàn tay. Tao trông như một thằng trẻ con ăn trộm quần áo của bố.

Tao xắn hai bên tay áo lên tận khuỷu, để lộ phần cẳng tay gân guốc. Bên trong vẫn mặc nguyên cái áo phông xám. Kéo khóa quần bò. Xỏ lại đôi sneaker trắng. Tao xịt hai phát X-Men vào ngực áo để lấp liếm cái mùi nhựa thông hàn mạch.

Tao soi gương. Nửa trên giống dân văn phòng hết thời, nửa dưới giống thằng thợ phụ. Bụi bặm, lôm côm, nhưng nhìn kỹ lại có vẻ lỳ lợm, bất cần. Kệ mẹ. Quần áo đéo làm tao hèn đi được.

Tao vớ chìa khóa, nổ máy lao thẳng ra đường.

Đến nhà văn hóa sinh viên.

Sảnh ngoài sáng rực ánh đèn vàng. Thảm đỏ trải dọc lối đi. Tụi sinh viên xúng xính váy áo lụa là, vest đen thắt nơ cổ, xịt nước hoa thơm phức lượn lờ chụp ảnh.

Tao đút hai tay vào túi quần bò, lững thững bước vào. Mấy ánh mắt tò mò lia qua cái giao diện áo vest xắn tay của tao. Tao đéo quan tâm. Sải bước dài đi thẳng vào khu vực hội trường lớn, lách qua đám đông đang nhún nhảy theo điệu nhạc chát chúa.

Tao đảo mắt tìm. Không thấy Hạ ở khu vực trung tâm.

Tao lách người đi về phía cánh gà sân khấu, nơi góc tối chật hẹp giấu kín mấy mớ dây điện to như con trăn và mấy cái thùng loa giám âm.

Hạ ở đó.

Nó đang đứng tựa lưng vào một cái thùng loa. Một tay cầm bộ đàm, tay kia gõ gõ cuốn sổ kịch bản vào đùi.

Hôm nay nó không mặc áo sơ mi công sở. Hạ mặc một chiếc đầm nhung màu đen. Vải bó sát rạt, ôm gọn lấy từng đường cong đẫy đà mà bình thường nó luôn giấu kín. Cổ váy trễ nải, khoe trọn hai hõm xương quai xanh sâu hoắm và mảng lưng trần trắng lóa dưới ánh đèn hắt sân khấu. Tóc búi cao, vài lọn uốn xoăn rơi lòa xòa hai bên gò má. Lớp trang điểm đậm, sắc sảo.

Nó đẹp. Cái đẹp sắc lẹm, bốc lửa nhưng đầy quyền lực.

Nhưng thần thái thì đang cáu bẳn cực độ. Mồ hôi rịn ra trên trán nó.

– MC đâu? Bảo MC câu giờ thêm hai phút cho ban nhạc setup dây line nhanh lên! – Hạ gắt vào bộ đàm.

Tao bước tới, đứng chắn ngay trước mặt nó.

Nó hạ bộ đàm xuống, ngước mắt lên.

Nó khựng lại. Ánh mắt lướt từ cái mái tóc vuốt keo của tao, xuống cái áo vest vai xệ, đôi ống tay xắn cộc lốc, và dừng lại ở đôi sneaker trắng.

Sự cáu gắt trên mặt nó đứng hình mất hai giây. Rồi khóe môi nó giật giật.

Hạ gập người lại, ôm bụng. Nó bật cười. Không phải cười mỉm, mà là cười rũ rượi, cười nắc nẻ đến mức cái bộ đàm suýt rơi khỏi tay.

– Trời ơi An! – Hạ ngẩng lên, nước mắt ứa ra nơi khóe mi vì cười quá to. – Cậu đi ăn cướp hay đi Prom thế? Cái áo vest này cậu mượn của bố cậu à?

Nó lấy tay ôm ngực, cố nén cơn cười nhưng không được.

Tao gãi gáy, mặt tỉnh bơ.

– Thì sếp bảo đi nhảy. Em mặc thế này cho rộng rãi, lách né cho dễ. Nhảy nhót mặc chật quá rách xừ nó quần.

Hạ lắc đầu, thở dài. Nó nhét cuốn kịch bản vào nách, bước tới gần tao. Khoảng cách thu hẹp. Mùi nước hoa thanh mát, ngai ngái quen thuộc xộc thẳng vào mũi tao, đánh bay cái mùi mồ hôi chua loét của hậu trường.

Nó đưa hai tay lên. Ngón tay thon dài, sơn móng màu nude chạm vào cổ áo vest của tao.

Hạ bẻ lại cái cổ áo bị gập ngược. Rồi nó cúi xuống, tự tay gỡ lớp tay áo tao vừa xắn lộn xộn, cuộn lại từng nếp một cách ngay ngắn, vuông vức cho ôm vào cẳng tay.

Hơi thở nó phả nóng hổi lên mu bàn tay tao. Lồng ngực nó, ngồn ngộn sau lớp đầm nhung, chỉ cách ngực tao chưa đầy một gang tay.

Tao đứng cứng đờ. Cổ họng khô khốc. Nhịp tim nện thùm thụp vào xương sườn. Mắt tao dán chặt vào cái nốt ruồi nhỏ xíu gần ngực của nó.

– Đấy, thế này trông mới ra dáng người. Bụi bặm nhưng tử tế. – Hạ vỗ nhẹ vào vai tao hai cái, lùi lại nửa bước.

Đúng lúc cái không khí đang chùng xuống, mờ ám và căng như dây đàn.

Tiếng giày da gõ cộp cộp vang lên.

Gã khóa trên. Cái gã ở quán trà đá hôm trước lù lù xuất hiện từ ngoài bước vào cánh gà. Gã mặc một bộ suit xám bảnh chọe, tóc chải ốp sát da đầu.

Thấy Hạ trong bộ đầm đen, mắt gã sáng rực lên như sói thấy mồi. Gã lờ tịt tao đi, bước thẳng tới.

– Hạ. Đẹp quá em. – Gã cất giọng nhão nhoẹt, đưa tay định chạm vào eo Hạ. – Xong việc chưa? Lát nhảy với anh bài mở màn nhé.

Hạ nhíu mày. Cái vẻ mặt giãn ra lúc nãy lập tức đóng băng. Nó lùi lại một bước, định mở miệng từ chối.

Tao không đợi nó lên tiếng.

Tao bước lên nửa bước. Đứng chắn nửa người Hạ.

Cánh tay phải tao vươn ra, vòng thẳng qua cái eo thon nhỏ đang bị siết chặt bởi lớp đầm nhung. Tao kéo mạnh một lực dứt khoát.

Cơ thể Hạ đổ ập vào sườn tao. Dính sát. Nóng hầm hập. Nó khẽ giật mình, hít vào một hơi ngắn nhưng không giãy ra. Bàn tay nó vô thức bám nhẹ vào hông áo tao.

Tao hất cằm, nhìn thẳng vào mặt gã khóa trên. Nhếch mép.

– Anh trai lại quên bài à? Sếp em có lịch nhảy với em rồi. Chen ngang thế kém sang lắm anh.

Gã khóa trên sượng trân. Mặt gã đỏ gay lên vì tức. Gã nhìn cái tay tao đang đặt ngang eo Hạ, rồi nhìn cái giao diện cộc lốc, nửa mùa của tao. Sự cay cú bốc lên tận não.

Gã cười khẩy, giọng đầy khiêu khích.

– Thế à? Hai người nhảy à? Bài mở màn là điệu Waltz đấy. Chú mày biết khiêu vũ không mà tinh tướng? Hay định lên sân khấu nhảy hiphop? Nhảy mở màn bêu riếu câu lạc bộ là anh không thấy ổn đâu.

Tao cứng họng.

Waltz? Đéo mẹ, tao tưởng lên múa may quay cuồng linh tinh tí thôi chứ Waltz gủng là cái cc gì?.

Tao chưa kịp phản đòn. Tiếng MC vang lên ầm ĩ ngoài sân khấu:
– Và bây giờ, xin mời các cặp đôi tiến ra sàn khiêu vũ để bắt đầu điệu nhảy mở màn của đêm Prom hôm nay!

Gã khóa trên khoanh tay, hất mặt thách thức.

Hạ ngẩng đầu lên nhìn tao. Bàn tay nó đang bám ở hông tao khẽ siết lại.

– Cứ làm theo chị. Đạp lên chân chị cũng được. Miễn là mặt phải ngầu.

Giọng nó thì thầm, cực kỳ nhỏ, chỉ đủ hai người nghe.

Nói xong, Hạ chủ động nắm lấy tay trái của tao. Nó kéo tao lách qua cái thùng loa, bước thẳng từ bóng tối cánh gà ra ngoài vùng sáng.

Ánh đèn spotlight từ trên cao đánh rọi thẳng xuống trung tâm sàn nhảy. Sáng lóa.

Cả hội trường hàng trăm người ồ lên. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cặp đôi vừa xuất hiện. Một bà sếp phó quyền lực, lộng lẫy và một thằng tân binh năm nhất mặc vest mượn, xắn tay áo, đi giày thể thao. Một sự kết hợp dị hợm, ngang ngược nhưng hút mắt vãi lìn.

Nhạc nổi lên. Tiếng nhạc chậm rãi, dặt dìu.

Tao đứng giữa sàn. Toàn thân cứng đờ như khúc gỗ.

Hạ bước tới. Nó đặt tay phải tao lên eo nó. Bàn tay trái nó đan chặt vào tay trái tao, giơ lên ngang tầm ngực. Tay phải nó đặt hờ lên vai tao.

– Thả lỏng ra. – Nó thầm thì, môi chỉ cách cằm tao một tấc.

Nhạc vào nhịp.

Hạ bước lùi một bước. Kéo tay tao đi theo.

Tao luống cuống bước chân phải lên.

Bụp.

Mũi giày của tao dẫm thẳng vào mũi giày cao gót của nó.

Hạ nhăn mặt, cắn nhẹ môi dưới. Một tiếng rít khẽ thoát ra từ kẽ răng. Nhưng khuôn mặt nó lập tức giãn ra, nở một nụ cười tươi rói hướng về phía đám đông đang soi mói.

– Tiến trái, lùi phải. Đừng nhìn xuống chân. Nhìn vào mắt chị. – Giọng nó rít nhẹ bên tai tao.

Tao nuốt nước bọt. Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

Tao không nhìn xuống nữa. Tao nhìn thẳng vào mắt nó.

Đôi mắt đen láy, sâu hút. Ánh đèn phản chiếu lấp lánh trong đó.

Tao bắt đầu đếm nhịp trong đầu. Một, hai, ba. Một, hai, ba.

Giống như cách tao tháo một cái bo mạch chủ, tìm đúng khớp, lách đúng lẫy. Tao không biết nhảy, nhưng tao biết cách thích nghi để sinh tồn.

Tao siết tay ở eo Hạ chặt hơn. Kéo nó sát vào người tao một chút để kiểm soát khoảng cách, tránh dẫm vào chân nó lần nữa.

Sự va chạm vật lý trở nên dày đặc.

Lồng ngực nó phập phồng ngay sát ngực tao. Mùi hương thanh mát của nó tỏa ra, trộn lẫn với cái nóng của ánh đèn sân khấu. Vải nhung cọ vào tay tao mềm mịn, nhưng bên dưới là những bó cơ đang căng ra để giữ nhịp điệu.

Tao bước tiến. Hạ lùi. Sự cứng nhắc dần biến mất.

Giữa cái hội trường hàng trăm người ồn ào, tao cảm giác không gian xung quanh bị hút cạn. Chỉ còn lại vòng tròn ánh sáng này. Chỉ còn lại tao và nó.

Tao nhìn sâu vào mắt Hạ. Không còn sự đối đầu khịa đểu. Không còn khoảng cách sếp và lính. Hai cái tôi to đùng, ngang ngạnh đang tự động gọt dũa, nhún nhường để bắt nhịp cùng nhau.

Nó ngước nhìn tao. Ánh mắt mềm đi. Cánh tay đặt trên vai tao trượt nhẹ lên phía sau gáy, hờ hững nhưng đầy tính chiếm hữu.

Bản nhạc đẩy lên cao trào.

Khoảng một phút trôi qua. Các cặp đôi khác bắt đầu ùa lên sàn nhảy. Khung cảnh trở nên lộn xộn, che khuất tầm nhìn của những kẻ soi mói. Đám đông hòa vào nhau. Gã khóa trên đứng ngoài rìa, mặt hầm hầm, quay lưng bỏ đi thẳng ra cửa.

Nhạc vẫn đang dập dìu.

Hạ bóp nhẹ vào tay tao.

– Rút thôi.

Nó buông tay. Tao lách người, kéo nó chui tọt vào lại cái góc tối om của cánh gà.

Bóng tối ập xuống che lấp cả hai. Tiếng nhạc bên ngoài lập tức trở nên mờ đục, loãng ra.

Hai đứa tao đứng dựa lưng vào bức tường xi măng lạnh ngắt. Thở dốc. Lồng ngực phập phồng liên hồi.

Hạ cúi gập người xuống, tháo phăng đôi giày cao gót ra. Nó xoa xoa cái mũi chân đang đỏ ửng lên vì bị đôi bata của tao dẫm trúng.

– Đau chết đi được. – Nó nhăn mặt, ngước lên lườm tao. – Lần sau cạch mặt cậu. Chân voi à?

Tao ngồi xổm xuống cạnh nó. Vớ lấy chai Lavie để trên thùng loa, vặn nắp, đưa cho nó.

– Thì em đã bảo là em không biết khiêu vũ rồi. Ai mượn sếp lôi em ra. – Tao cười nhạt, gãi đầu. – Nhưng ít ra cũng giải quyết xong cục nợ cho sếp. Coi như vẫn nợ em một chầu nhé.

Hạ nhận lấy chai nước. Nó tu một ngụm.

Nước lạnh làm nó tỉnh táo lại. Nó ôm chai nước, hai tay đặt trên đầu gối trần.

Nó ngước nhìn tao. Trong cái bóng tối nhờ nhờ hắt từ sân khấu vào, đôi mắt nó không còn cái vẻ sắc lẹm, ra lệnh nữa. Nó mềm nhũn.

– Đồ cơ hội.

Hạ thì thầm. Khóe môi cong lên một nụ cười cực kỳ nhẹ.

Nó xích lại gần tao một chút. Bờ vai trần chạm khẽ vào lớp áo vest thô ráp của tao. Hơi ấm lan tỏa.

Khoảng cách giữa hai đứa đã bị cái góc tối này bóp nát. Tao không nói gì thêm. Chỉ ngồi im, nghe tiếng thở của nó hòa vào tiếng bass đập thùm thụp bên ngoài bức tường.

Đêm nay, cái điệu nhảy thảm họa này đẻ ra một thứ cảm giác mà tao chắc chắn đéo thể quy đổi ra tiền được.

Một sự đồng điệu vừa mới bắt đầu. Chân thật. Và nguy hiểm vãi lìn.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng